Nói thật, là fan của Tam Sư và cũng là fan của anh, em không thể nói em không đau lòng khi nhìn thấy Tam Sư của mình thua như thế. Và cũng không thể nói dối lòng mình rằng em không trách anh... Có đấy, em có trách anh đấy, nhưng một chút thôi anh à... vì em biết hiện giờ anh cũng chẳng dễ chịu gì hơn đâu...
Anh biết không, nhìn khuôn mặt thẫn thờ của anh ngày hôm nay, bao nhiêu ký ức của WC 2010 hiện về. Ngày hôm đó Anh đã thua Đức với tỷ số 1-4, em đã nhìn thấy hình ảnh anh ngồi vật vờ trên sân. Và hôm nay vẫn vậy... Em biết trong anh lúc nào cũng có niềm khát khao chiến thắng vì quê hương, vì tự tôn dân tộc... nhưng sự thật lúc nào cũng phủ phàng so với ước muốn của mình đúng không anh?
Còn 1 trận nữa anh à, dù có khó khăn, vất vả đến đâu thì cũng phải cố gắng mà bước tiếp nhé anh...
Gerrard à! Anh có biết em sợ nhất là gì không? Không phải là nhìn thấy anh đứng vật vờ trên sân, cũng không phải nhìn thấy hình ảnh anh đau đớn tựa vào vai người khác mà em sợ nhất chính là không còn nhìn thấy anh trên sân và đặc biệt là trong màu áo Tam Sư... Vì thế mà anh à, mạnh mẽ lên, đừng gục ngã, em tin CĐV sẽ không trách anh đâu...
Đời người xem được bao nhiêu lần World Cup chứ, và đời cầu thủ như anh vì dân tộc thì chiến đấu được bao nhiêu kỳ World Cup đây. Vì thế anh à, dù đôi chân anh bây giờ đã in hằn 2 từ "mệt mỏi" vì tuổi tác, tinh thần anh đang xuống sức vì sự chỉ trích nặng nề của truyền thông Anh... thì em xin anh đấy, xin anh đừng bận tâm những thứ đó nữa, hãy chơi như lần cuối cùng vì màu cờ sắc áo, vì niềm tự tôn dân tộc anh nhé...
Một lần nữa, hãy chiến đấu mạnh mẽ nhé, tình yêu của tôi, chàng thủ lĩnh của Tam Sư...
Nếu phải dùng một câu để ủng hộ anh,thì đó phải là một câu quen thuộc với anh "You'll never walk alone"... Phải đấy, anh sẽ không bao giờ đơn độc đâu, Gerrard của em à!!!
(Bạn đọc Phoenix Thai )
Anh biết không, nhìn khuôn mặt thẫn thờ của anh ngày hôm nay, bao nhiêu ký ức của WC 2010 hiện về. Ngày hôm đó Anh đã thua Đức với tỷ số 1-4, em đã nhìn thấy hình ảnh anh ngồi vật vờ trên sân. Và hôm nay vẫn vậy... Em biết trong anh lúc nào cũng có niềm khát khao chiến thắng vì quê hương, vì tự tôn dân tộc... nhưng sự thật lúc nào cũng phủ phàng so với ước muốn của mình đúng không anh?
![]() |
| Steven Gerrard. Ảnh Getty |
Còn 1 trận nữa anh à, dù có khó khăn, vất vả đến đâu thì cũng phải cố gắng mà bước tiếp nhé anh...
Gerrard à! Anh có biết em sợ nhất là gì không? Không phải là nhìn thấy anh đứng vật vờ trên sân, cũng không phải nhìn thấy hình ảnh anh đau đớn tựa vào vai người khác mà em sợ nhất chính là không còn nhìn thấy anh trên sân và đặc biệt là trong màu áo Tam Sư... Vì thế mà anh à, mạnh mẽ lên, đừng gục ngã, em tin CĐV sẽ không trách anh đâu...
Đời người xem được bao nhiêu lần World Cup chứ, và đời cầu thủ như anh vì dân tộc thì chiến đấu được bao nhiêu kỳ World Cup đây. Vì thế anh à, dù đôi chân anh bây giờ đã in hằn 2 từ "mệt mỏi" vì tuổi tác, tinh thần anh đang xuống sức vì sự chỉ trích nặng nề của truyền thông Anh... thì em xin anh đấy, xin anh đừng bận tâm những thứ đó nữa, hãy chơi như lần cuối cùng vì màu cờ sắc áo, vì niềm tự tôn dân tộc anh nhé...
Một lần nữa, hãy chiến đấu mạnh mẽ nhé, tình yêu của tôi, chàng thủ lĩnh của Tam Sư...
Nếu phải dùng một câu để ủng hộ anh,thì đó phải là một câu quen thuộc với anh "You'll never walk alone"... Phải đấy, anh sẽ không bao giờ đơn độc đâu, Gerrard của em à!!!
(Bạn đọc Phoenix Thai )
|
00:00 30/11/-0001















