Hành trình của U23 Việt Nam tại VCK U23 châu Á 2026 đã khép lại với cái kết có hậu là tấm huy chương đồng danh giá. Trong bối cảnh bóng đá trẻ nước nhà đang trong giai đoạn chuyển giao và chịu nhiều hoài nghi, thành tích này thực sự là một "trái ngọt" vượt ngoài kỳ vọng.
Tuy nhiên, đằng sau ánh hào quang của tấm huy chương, thầy trò huấn luyện viên Kim Sang-sik vẫn còn đó những bài học đắt giá cần phải "thuộc lòng" để hướng tới sự phát triển bền vững trong tương lai.
Đầu tiên, phải khẳng định thành công của U23 Việt Nam là xứng đáng. Vị chiến lược gia người Hàn Quốc đã xây dựng được một tập thể lì lợm, kỷ luật và biết mình biết ta, qua đó đưa ra những bài đánh thích hợp với từng đối thủ.
Không còn sự ngây thơ trong cách tiếp cận trận đấu, U23 Việt Nam hiện tại biết nhẫn nhịn phòng ngự và tung đòn hồi mã thương đúng thời điểm. Quan trọng hơn, giải đấu đã "trình làng" một thế hệ cầu thủ trẻ bản lĩnh, không bị ngợp trước các đối thủ lớn.
Sự trưởng thành về tư duy chiến thuật của lứa cầu thủ này chính là tài sản lớn nhất mà bóng đá Việt Nam thu hoạch được sau giải đấu. Đây có thể là tiền đề để hướng đến thành công trong tương lai.
Dẫu vậy, bức tranh thành công ấy vẫn tồn tại những gam màu tối mà ban huấn luyện không thể phớt lờ. Trận thua tan nát trước U23 Trung Quốc ở bán kết giống như một "gáo nước lạnh" giúp các cầu thủ đôi chân trở lại mặt đất.
Đó là cái giá phải trả cho sự tự tin thái quá và tâm lý chủ quan khi nhập cuộc. Thầy trò ông Kim Sang-sik đã thua đối thủ không chỉ về tỷ số mà còn ở sự chuẩn bị cho những kịch bản xấu nhất.
Bên cạnh đó, vấn đề "cái đầu nóng" vẫn là căn bệnh trầm kha. Những tấm thẻ đỏ của Lý Đức hay Đình Bắc không chỉ đẩy đồng đội vào thế khó mà còn phá hỏng toan tính chiến thuật của cả tập thể. Ở đẳng cấp châu lục, một sai lầm cá nhân hay một phút thiếu kiềm chế đều có thể khiến công sức của cả đội "đổ sông đổ biển".
Ngoài ra, bài toán nhân sự cũng cần được huấn luyện viên Kim Sang-sik cân nhắc lại. Việc quá lạm dụng bộ khung chính dẫn đến chấn thương quá tải của Hiểu Minh là điều đáng tiếc. Thực tế trận tranh hạng Ba cho thấy, những phương án dự phòng như Văn Hà hay Đức Anh hoàn toàn đủ năng lực nếu được tin tưởng sớm hơn.
Tấm huy chương đồng là niềm tự hào, nhưng những sai lầm là bài học xương máu. Chỉ khi dám nhìn thẳng vào những hạn chế về tâm lý, kỷ luật và cách dùng người, bóng đá trẻ Việt Nam mới thực sự lớn mạnh sau giải đấu này.
Nếu độc giả quan tâm lịch sử giải U23 châu Á, có thể tham khảo bài viết Lịch sử U23 Asian Cup: Sân chơi ươm mầm tài năng và giấc mơ Olympic.














