Đặc thù của nghề báo là không kể ngày hay là đêm; không cần biết đến điều kiện thời tiết; không có sự cảm thông vì một sự cố nào đó trong quá trình tác nghiệp, ví dụ như tắc đường không kịp đến phỏng vấn chẳng hạn... Điều quan trọng là một phóng viên phải nộp bài đúng giờ theo yêu cầu riêng của mỗi tòa báo. Không những vậy, họ còn phải cung cấp cho “thượng đế” những thông tin chuẩn xác, đa dạng và nóng hổi nhất...
“Cái khổ” này từng được mấy bạn phóng viên báo Bóng đá chia sẻ với tôi. Đi tác nghiệp EURO, khó khăn lớn nhất mà những người bạn của tôi vấp phải là sự chênh lệch múi giờ. Ở Ba Lan, thông thường 9 giờ sáng đường phố mới bắt đầu sôi động và phóng viên mới có thể tung tẩy chụp ảnh, ghi hình. Khổ nỗi, 9 giờ sáng ở Ba Lan đã là 14h chiều ở Việt Nam, nên phóng viên báo Bóng đá luôn phải chạy đua với thời gian để bài viết kịp tiến độ, thậm chí họ còn phải lo chuẩn bị “nguyên liệu” để làm việc từ buổi chiều hôm trước.
![]() |
| Phóng viên Đức Hoàng của báo Bóng đá trực tiếp gửi bài từ SVĐ Narodowy |
Tác nghiệp ở EURO 2012 còn nhiều cái khó và khổ mà chẳng biết kêu ai. Bản thân tôi từng gặp rắc rối trong buổi đầu tiên đến Trung tâm tiếp đón báo chí (Accrediation Centre) ở Wroclaw. Số là khi đến xin thẻ tác nghiệp, tôi đã bị một sự cố. Ai đó trong bộ phận đăng ký ghi nhầm ngày sinh của tôi. Lễ tân ở đây so sánh thấy có sự không trùng khớp, nên đã gạt giấy tờ của tôi sang một bên. Phải mất hơn 1 ngày chạy hết các cửa, thậm chí phải nhờ đến sự hỗ trợ xác minh của cảnh sát Ba Lan, tôi mới có được tấm thẻ tác nghiệp.
Đó chỉ là sự cố rất nhỏ. Ở nhà ga trung tâm của Wroclaw, tôi từng chứng kiến cảnh một nhà báo người Anh rất giận giữ mà cuống quýt gào lên với nhân viên tại quầy bán vé: “Tôi không thể tìm thấy sân ga số 3”. Thì ra, đã sát giờ tàu chạy rồi mà anh bạn đồng nghiệp này vẫn chưa thể tìm được đúng chuyến tàu mà anh phải lên để tới Poznan. Tôi biết, rất nhiều phóng viên đến tác nghiệp ở Ba Lan đã gặp phải chuyện tương tự, tệ hơn nữa là bị lạc đường, làm hỏng hết kế hoạch công việc chỉ vì rào cản ngôn ngữ cũng như những thay đổi không báo trước từ phía nhà ga.
![]() |
Nhìn chung, người Ba Lan rất thân thiện. Thế nên, các phóng viên đến tác nghiệp không mấy khi bị gây phiền toái. Nhưng như thế không có nghĩa là chưa từng xảy ra. Một anh bạn phóng viên báo Bóng đá công tác tại Ba Lan có hôm tâm sự với tôi rằng, anh ta suýt bị hành hung. Nguyên do là trong lúc chờ tàu ở sân ga, trông thấy một nhóm CĐV Ba Lan say xỉn, phóng viên này xin được chụp ảnh. Một anh bạn say khướt đã nói từ chối, nhưng do bất đồng ngôn ngữ, tưởng rằng đã được sự đồng ý, nên phóng viên cứ vô tư chụp. Anh chàng CĐV đã nổi cáu lao đến đòi tẩn người chụp. Rất may trong nhóm đó còn có một người đủ tỉnh táo để ngăn cản.
Nói chung, công việc làm báo phục vụ EURO 2012 cũng lắm nhọc nhằn. Và có lẽ vì vậy, nên mỗi phóng viên chúng tôi thường rất hạnh phúc với mỗi “đứa con tinh thần” của mình. Tôi được nghe kể về một nhà báo người Hà Lan. Khi viết bài về ĐT Đức, thay vì đi họp báo, ghi chép, anh ta tìm đến Gliwice - nơi tiền đạo người Đức gốc Ba Lan Podolski sinh ra. Đồng nghiệp của tôi đã có một bài ký sự về những người đời trước của tuyển thủ Đức ở Ba Lan và theo tôi được biết, tác phẩm đó được đánh giá rất cao.
















