Gdansk tưng bừng

11:25 Thứ tư 13/06/2012

Thành phố Gdansk bên bờ biển Baltic sáng 10.6 rực rỡ với màu xanh của Ý và màu vàng – đỏ của Tây Ban Nha.

Cổ động viên của Tây Ban Nha đón xe điện đến sân - Ảnh: Đỗ Hùng

Chưa bao giờ không khí tại Gdansk lại sôi động đến thế. Từ sáng sớm, ga trung tâm đã chật cứng người. Những hàng người rồng rắn đứng trước quầy gửi hành lý, gửi lại va li chứa những thứ lỉnh kỉnh của một hành trình dài, để có một cơ thể nhẹ nhàng, đảm bảo cho một ngày chìm đắm trong cơn say bóng đá khi hai nhà vô địch thế giới và châu Âu đụng độ: Ý và Tây Ban Nha.

Trên sân ga trung tâm, từng nhóm cổ động viên Ý, Tây Ban Nha và cả những người hâm mộ “trung lập” đã tập hợp lại, cùng nhau hát những khúc ca bóng đá sôi động. Tầm trưa, những chuyến tàu điện hướng về sân Gdansk bắt đầu chật cứng người. Xe chạy lắc lư do tải nặng, và do những đôi chân cổ động viên cứ không chịu đứng yên một chỗ, cứ muốn giậm giật, động đậy.

Các cổ động viên mỗi người một vẻ, nhưng ai đến đây cũng với niềm tin chắc chắn rằng đội của mình sẽ thắng.

“Ồ, Ý sẽ thắng. Chúng tôi phòng thủ nhưng sẽ ghi bàn, Balotteli ghi. Ý thắng 1-0”, anh chàng Antonioli nói, giữa một đám đông cả người Ý lẫn Tây Ban Nha vừa chụp hình chung với nhau.

Cổ động viên Tây Ban Nha và Ý chụp ảnh lưu niệm - Ảnh: Đỗ Hùng

Hầu như người Ý nào tôi gặp ở Gdansk trong mấy ngày qua đều nhắc đến Balotteli. Người Tây Ban Nha cũng nhắc đến anh chàng này như một mối đe dọa mà họ cần đề phòng. Lần này, khi Antonioli nhắc tới Balotteli, một chàng Tây Ban Nha phía sau cãi lại: “Ồ, không phải đâu anh ơi. Ý thua đấy. Balotteli sẽ tịt ngòi”.

Tôi cười, vậy thì hòa nhé, nhưng hòa có bàn thắng. Hai anh chàng cười. Có lẽ hòa là một tỷ số đẹp cho cả hai đội, vì Ý và Tây Ban Nha đều là những gã khổng lồ, đội nào thắng cũng xứng đáng mà bên nào thua cũng đều đáng tiếc cả. Tôi nghĩ thế và nói ra thế, nhưng trong thâm tâm vẫn thích có thắng có thua. Có thắng, có thua thì những người yêu bóng đá trung lập như tôi mới vui. Thật ích kỷ phải không các bạn?

Rời toa tàu điện chật cứng, tôi bước xuống trạm Arena PGE giữa ánh nắng chan hòa. Ở đây, vây lấy tôi là một biển người rực rỡ, trùm lấy tôi là những âm thanh náo nhiệt. Không khí vui tươi này khiến những người lạnh lùng nhất, thờ ơ nhất và “ngoài cuộc” nhất cũng phải nhảy cẫng lên. Không kìm lại được.

Tôi cũng thế, cứ lao vào các nhóm cổ động viên để hát hò, chụp ảnh và nói chuyện này chuyện kia. Những cuộc cọ xát giữa chúng tôi bao giờ cũng chớp nhoáng, nhưng vui, và thường kết thúc bằng những cái bắt tay, thực ra là hai người vỗ tay vào nhau như một thông điệp hữu nghị, như một lời chúc chiến thắng.

Không chỉ có người Ý và Tây Ban Nha, những người Ba Lan tôi gặp ở Gdansk cũng đang không giữ được đôi chân của mình ở trên mặt đất. Họ đang hòa vào ngày hội, với một sự nhiệt tình vô bến bờ, làm lòng khách viễn xứ là tôi chợt thấy ấm lạ, dù gió Gdansk vẫn không ngừng tải hơi lạnh Baltic về đất liền.

An ninh được siết chặt khắp mọi ngõ ngách đến Gdansk - Ảnh: Đỗ Hùng

Trước trận đấu, an ninh đã được siết chặt khắp nơi, đặc biệt là khu nhà ga trung tâm và sân vận động. Trên trời cao, những chiếc trực thăng PZL W-3 Sokół liên tục quần đảo, cảnh giới cho toàn thành phố, đặc biệt là khu vực sân vận động Gdansk.

Cảnh sát có mặt khắp nơi, cùng với họ là các đơn vị quân sự với xe bọc lưới thép. Chưa có gì đáng tiếc xảy ra cho đến nay, nhưng những nguy cơ bạo lực là không thể loại trừ. Đặc biệt là trong các trận đấu đỉnh cao như thế này, không khí thường rất căng thẳng.

Các cổ động viên nói chung là nhiệt tình, vui vẻ và biết kiềm chế. Nhưng đôi khi, một vài người, dưới sự tác động của rượu bia và của việc đội nhà thua trận, đã “bùng nổ” không đúng lúc, đúng nơi và quá giới hạn. Bạo lực xảy ra từ đó. Vì thế, các biện pháp phòng trước cuộc kịch chiến Tây Ban Nha – Ý là rất cần thiết.

Đỗ Hùng | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục