![]() |
| Nỗi thất vọng của CĐV Hà Lan |
Không hiểu sao lâu nay tôi bỗng thấy ghê răng khi nghe đến cái tên BẢNG TỬ THẦN, cứ như là trong cái bảng có bốn nhân mạng mang dáng dấp pháp trường, sắp có tiếng súng vang lên chát chúa, sắp có lưỡi dao hạ xuống sần sật, sắp có tiếng kêu than hãi hùng và chắc chắn là có cả tiếng cười khoái trá, sằng sặc. Và rồi một thây người gục ngã sõng soài, bất tỉnh, máu me. Đó là một cuộc nội chiến khiếp khủng, một đấu trường không khoan nhượng, một sự nộp mạng cho trằn tinh, một cú gạch xổ lạnh lùng của hai lão Nam Tào - Bắc Đẩu, một đà rơi nhợn người của lưỡi hái thần chết, một bi kịch không thể tránh khỏi và không một ai mong đến lượt mình.
Ở đây là Hà Lan, bảng B, pháp trường B. Hà Lan khi hành quân đến EURO đầy vẻ lẫm liệt, hiên ngang, hào sảng như một võ sĩ giác đấu, như một luồng nắng chói chang sắc vàng vì họ là ứng cử viên cho ngôi vô địch, và cũng vì họ đã từng có lần đứng lồng lộng trên đài vinh quang của một danh xưng Á quân World Cup huy hoàng. Ai cũng nghĩ rằng, tin rằng chàng dũng sĩ khí lực đầy người đó sẽ ào ạt rẽ sóng chồm lên phía trước hát vang bài ca chiến thắng trong giai điệu da cam bất diệt, và dẫu có ngã xuống thì trước khi ngã cũng phải cho đo ván đến nơi đến chốn vài đối thủ. Vậy mà ai dè mới vào cuộc đã thua bại thê thảm một đội bóng dưới cơ - Đan Mạch. Thôi thì trong cuộc tranh đấu mịt mù, cái gọi là “Cơ”, là đẳng cấp nhiều khi chả nói lên điều gì một khi chàng khổng lồ Goliath chỉ cần sơ sảy một chút là mọi sự tiêu ma. Và những người yêu lối chơi cuồn cuộn mang theo giông bão ấy lại ngầm hy vọng họ sẽ vụt đứng dậy ở trận sau, dù đối thủ là những chiến xa hạng nặng, nhưng rồi lại tiếp bị đánh một đòn knock-out choáng váng. Thế là hết. Lộ trình đi lên tối sầm, lộ trình ra hẳn khỏi cuộc đấu đang nhỡn tiền xảy ra. Lưỡi gươm tử thần đang lấp loáng trên đầu họ.
Vậy thì cơn cớ nào đây đã khiến cho một đội tuyển ghi được nhiều bàn thắng nhất trong vòng loại bỗng lại suy sụp liên hoàn như thế để người đời gật gù trong cú cười đắc chí: “Biết mà, cái gì cũng có số hết. Số của các đội một khi đã liếm được vào ngôi á quân World Cup thì đừng có hòng hăm he vượt qua vòng bảng EURO chứ chưa nói bảng tử thần”. Vậy thì cái gì đấy nhỉ? Định mệnh hay nội tại? Khách quan hay chủ quan? Tâm linh hay duy vật? Có thể là một mà cũng có thể là cả hai, hoặc cũng có thể không vì cái gì cả, đến lúc thua là thua thế thôi. Dặm dài dâu bể, ai có thể nắm tay được đến sáng. Giống như sức khỏe các quốc gia, làm sao có thể khỏe mãi được, sẽ có lúc già đi, có lúc sai lầm, vấp ngã và tụt hậu nhường cho yếu tố mới vượt lên thay thế chứ.
Là người mê sắc áo màu cam hào hoa, mãnh liệt từ lâu, tôi chia sẻ cái quy luật cuộc đời, quy luật thể thao tất yếu này với các chàng trai đến từ vùng đất thấp mà thực lòng không có gì phiền trách và tuyệt vọng cả. Nếu có gì cần nói thì, hỡi càng chàng trai thân yêu, ở nhà thì không sao, đời thường thế nào cũng được, con người hội tụ mọi xấu tốt, trắng đen mà! Nhưng một khi đã dày công luyện võ chờ ngày đem chuông đi đấm xứ người thì phải đấm sao cho ra đấm, đấm quyết liệt, đấm bằng tất cả khát vọng chiến thắng; bay lên từ sự trong sạch nội bộ, từ ý chí mã thượng quánh đặc, không để cho một hạt bụi bẩn nào của thói đố kỵ, chỉ trích, nghi ngờ, giận dỗi, vị kỷ, kiêu ngạo... vương vào; nhất là khi ra trận sức chiến đấu của đội quân phụ thuộc phần lớn vào người chỉ huy, ở đây là ông huấn luyện viên trưởng.
Bởi lẽ sự thua bại này, các cầu thủ đau một thì các cổ động viên đau mười. Đêm nay, giữa bầu trời Ukraine mênh mang huyền tích kia, chỉ cần nước mắt của một cô gái Hà Lan chảy ra, chỉ cần khuôn mặt thơ ngây của chú bé Hà Lan gằm xuống, già cằn đi thì cái lỗi đó còn lớn hơn nhiều lần tỷ số thắng thua.
Nhưng những con sóng màu vàng nắng vẫn còn chút hy vọng mỏng manh vỗ về phía bờ bên kia của sự tuyệt vọng. Phép màu nào đây sẽ có thể giúp họ tránh thoát được lưỡi gươm tử thần? Khó lắm, rất khó nhưng ta vẫn có quyền hy vọng, bởi thể thao là hy vọng, thể thao là sự vượt thắng, thể thao là niềm tin.















