![]() |
Quanh tất cả các sân chúng tôi đi qua, trong ngày thi đấu, trước cửa quầy bán vé, có thể dễ dàng bắt gặp những CĐV nước ngoài ngồi trầm ngâm, tay cầm một tấm giấy có ghi chữ “Vé” bằng cả tiếng Anh lẫn Ba Lan. Có cả trăm người như thế mỗi trận đấu. Tôi hỏi một CĐV Italia ở sân PGE tại Gdansk, rằng tại sao anh ta không ra Fanzone để xem, ở đó cũng rất vui. Anh trả lời, không có gì thay thế được không khí trong SVĐ. Tôi lại hỏi anh có bao nhiêu tiền? Anh tiết lộ “ngân sách” chỉ có 1.000 euro cho 3 trận.
Hết giờ thi đấu, trong đoàn người rời khỏi sân, tôi lại bắt gặp một kiểu thân phận khác: những người sưu tập vé. Họ không có vé của riêng mình, nhưng vẫn muốn sở hữu một tấm vé EURO 2012 cũ, dù in tên người khác.
“Tôi cần vé cho bộ sưu tập”, chúng tôi bắt gặp một tấm biển như thế được giơ cao trong dòng lũ người rời khỏi sân Quốc gia Warsaw sau trận Ba Lan-Hy Lạp. Đó là một người Hy Lạp. Chúng tôi đưa tấm vé dành cho báo chí ra và hỏi anh có lấy loại này không. Người đàn ông tuổi đã tứ tuần cười rạng rỡ như bắt được vàng: “Có, có”.
Có những người đã trót tôn thờ các trận đấu tới mức những màn hình lớn ở Fanzone không thể thỏa mãn họ. Họ cần đến cả những mảnh vụn của trận đấu ấy để xoa dịu nỗi buồn không được vào sân.















