Dòng nước mắt trên khán đài Donbass

13:58 Thứ sáu 29/06/2012

Buổi đêm hôm ấy, tôi đã nán lại rất lâu trên khán đài sân Donbass cùng những người bạn Bồ Đào Nha, những người tôi mới quen nhưng rất mến và khâm phục.

Nỗi buồn của CĐV Bồ Đào Nha sau khi chứng kiến đội nhà bị loại bởi những loạt sút luân lưu - Ảnh: Đỗ Hùng

Rất nhiều người Bồ Đào Nha đã ngồi trong im lặng, trên khán đài Donbass, sau loạt đá luân lưu tai quái ấy. Tôi cũng ngồi lại với họ. Không phải tôi hâm mộ Bồ Đào Nha hay chàng Ronaldo điệu đàng kia, tôi ngồi lại bởi trên khán đài có những người bạn của tôi.

Carlos Brum đã đi ô tô từ Bồ Đào Nha tới và Jorge Franco đã đạp xe cũng từ đất nước bên bờ Đại Tây Dương để đến với giải đấu lần này. Họ luôn bám sát đội tuyển trên từng cây số trong mùa hè Ba Lan - Ukraine sôi động.

Họ đang khao khát đến vô cùng khoảnh khắc được ngắm nhìn các tuyển thủ - những Ronaldo, Nani, Postiga - tung hoành trên sân Olympic trong trận đấu chung cuộc. Rồi thua hay thắng thì cũng vui. Thế nhưng, giờ đây niềm khát khao ấy đã tan vỡ.

Carlos Brum, ông già gân gần 60 tuổi lúc nào cũng cười mỗi khi gặp tôi, giờ đây đã không cười. Tôi ôm lấy ông, như một sự chia sẻ.

Franco như không muốn tin vào những gì đã xảy ra - Ảnh: Đỗ Hùng

Còn Jorge Franco, 40 tuổi, đang khóc thổn thức. Những dòng nước mắt chảy dài, làm nhạt nhòa hình lá quốc kỳ mà anh vẽ trên mặt trước trận đấu. Thỉnh thoảng anh lại ôm đầu, rồi lại lắc đầu, rồi nhìn trân trân lên màn hình lớn trên sân, như không tin vào cái kết cục mới vừa xảy ra.

Từ đầu giải và trong suốt trận đấu ở Donbass, Franco và Brum cùng hàng ngàn cổ động viên Bồ Đào Nha đã hét đến khản giọng, “Pu-chu-gô! Pu-chu-gô!” và niềm phấn khích của họ đã được đáp trả bằng chiến thắng, bằng phong độ xuất thần của Ronaldo. Thế rồi, đến chặng đường áp chót, họ đã để thua trước láng giềng Tây Ban Nha.

Trận thua này thậm chí còn đau đớn hơn rất nhiều lần thất bại 0-1 cũng trước Tây Ban Nha tại vòng 1/16 World Cup 2010. Bởi lẽ, lần này họ đã tiến tới gần chiến thắng hơn. Vấn đề chỉ là những loạt đá luân lưu 11 m. Một chút may mắn, một chút bản lĩnh, một chút tài năng, họ sẽ thắng để thẳng tiến tới sân Olympic. Nhưng những “một chút” kia đã không đến với họ, mà đến với gã láng giềng Tây Ban Nha.

Franco khóc, có lẽ suốt 30 phút hoặc hơn, khi khán đài đã trở nên hoang vắng, chỉ còn lại nhóm của anh và các nhân viên bảo vệ sân, khi xe chở đoàn hảo thủ Bồ Đào Nha với dòng khẩu hiệu đầy cảm xúc “Aqui batem 10 milhões de corações” (Nơi trái tim 10 triệu người cùng nhịp đập) đã rời Donbass.

Nỗi thất vọng của một CĐV Bồ Đào Nha khác - Ảnh: Đỗ Hùng

Nhìn dòng nước mắt của anh, tôi nhớ tới đôi mắt đẫm lệ của một người đàn ông khác. Đó là đôi mắt rất đẹp của một người Argentina mà tôi gặp trên khán đài sân Cape Town tại World Cup 2010, sau khi Đức tống tiễn Messi và đồng đội bằng một chiến thắng bão bùng.

Giọt nước mắt của đàn ông chỉ có thể đổ xuống trong những niềm đau tột cùng, khi lòng kiêu hãnh bị tổn thương, khi niềm kỳ vọng sụp đổ. Trên khán đài Cape Town ngày trước và ở Donbass vào hôm qua, tôi đã gặp những người đàn ông trong hoàn cảnh như thế.

Từ đầu giải đến nay, 10 triệu trái tim Bồ Đào Nha, trong đó có Brum và Franco, đã rạo rực đập trong nỗi khát khao cháy bỏng. Thì hôm nay, những trái tim ấy đang thổn thức, đang vỡ tan thành những giọt nước mắt.

Trận đấu đã lùi xa, không khí sôi động đã tan loãng, đèn trên sân cũng bắt đầu giảm ánh sáng. Khi đó, Brum và Franco mới rời đi. Tôi bước cùng họ một quãng dài, rồi chia tay. Chúng tôi ôm nhau từ biệt, như những người bạn thân quen. Tôi nói: “Gặp lại ở Brazil 2014 nhé”.

Đấy không hẳn là một lời hẹn. Tôi nói chỉ để những người bạn tôi nhìn về phía trước, sau những sụp đổ vừa qua.

Đỗ Hùng | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục