Hình ảnh John Terry bình tĩnh và thản nhiên ôm trái bóng đặt vào chấm phạt 11m sẽ còn ám ảnh đối với nhiều thế hệ cầu thủ và người hâm mộ MU nếu như John Terry thành công trong pha sút luân lưu đó.
![]() |
| Giọt nước mắt của Ronaldo sau khi sút trượt quả luân lưu trong trận CK. Ảnh: Internet. |
Nếu, vâng, với một từ nếu này ta có thể nhét cả Paris vào một cái chai. Nếu John Terry thành công thì lịch sử Chelsea đã chính thức bước sang một trang mới, một trang vẻ vang huy hoàng và John Terry sẽ đi vào lịch sử với tư cách là đội trưởng đầu tiên của Chelsea nâng cao chiếc cúp Champions League danh giá bậc nhất. Nếu John Terry thành công biết đâu năm đó anh mới là người đoạt Quả bóng vàng Châu Âu chứ không phải là một Ronaldo thất bại. Nếu John Terry thành công biết đâu anh sẽ không buồn rầu đến mức tìm đến bạn gái Vanessa Perroncel của bạn thân Wayne Brigde để “tâm sự”, khiến sau đó anh mất đi chiếc băng đội trưởng đội tuyển Anh, niềm tin nơi gia đình, tình bạn với Bridge và hình ảnh tốt đẹp trong mắt người hâm mộ.
Còn Ronaldo, nếu năm đó anh không thể vô địch Champions League với MU thì có lẽ anh sẽ không có được, cúp các CLB Thế giới, Quả bóng vàng Châu Âu cùng danh hiệu cầu thủ xuất sắc nhất TG do FIFA trao tặng, mà nếu vậy thì anh đã cũng chỉ có vài danh hiệu vô địch EPL, FA Cup và Carling Cup “lẻ tẻ”, do đó anh cũng chẳng thể thỏa mãn, no nê danh hiệu và rời bỏ MU vì… hết động lực phấn đấu. Nếu năm đó MU thất bại thì “tội đồ” chính là Ronaldo và anh sẽ là tâm điểm cho mọi sự chỉ trích, dèm pha, đàm tiếu của giới truyền thông và người hâm mộ. Với một người tính cách “yếu đuối” như C.Ronaldo liệu anh có thể vượt qua được áp lực tâm lý nặng nề và nỗi ám ảnh “khủng khiếp” đó để trở thành một siêu sao như bây giờ không. Tôi e rằng là không!
![]() |
| Hình ảnh đối lập của John Terry và Ronaldo quả luân lưu oan nghiệt. Ảnh: Internet. |
Nhưng đó là chỉ “nếu” mà thôi, chứ thực ra C.Ronaldo hiện giờ đã là một siêu sao và đang trải qua quãng thời gian đẹp nhất trong sự nghiệp cầu thủ với Real Madrid. Còn John Terry thì giờ cũng đã “bình phục” hoàn toàn sau đêm “giông tố’’ Moscow năm nào, anh lại trở thành một điểm tựa vững chắc cho Chelsea, đội tuyển Anh và cả… gia đình anh nữa.
Còn Messi thì sao nhỉ, ngày xửa ngày xưa nếu như Barca không phát hiện được tài năng thiên bẩm và nếu như Barca quyết tâm, nỗ lực hết mình hỗ trợ cậu bé Messi chi phí điều trị chứng thiếu hụt hormone tăng trưởng thì có lẽ giờ này Messi vẫn là “cậu bé” còi cọc và những người thân quanh anh vẫn đang phải xót xa cho một Messi đầy “tiềm năng” nhưng số phận kém may mắn. Thế giới bóng đá thật may mắn vì Chúa đã không để lãng phí tài năng như vậy ở chốn Rosario xa xôi của đất nước Argentina.
Mùa giải đã bước vào giai đoạn nước rút, đặc biệt là với Messi và Barca khi họ đang phải bảo vệ vương miện của mình tại cả đấu trường Champions League và La Liga. Ở Champions League, Barca chuẩn bị phải đối đầu với Chelsea, đội bóng đang trở lại quỹ đạo của một trong những đội bóng có lối chơi “rắn mặt” và bản lĩnh bậc nhất Châu Âu với thủ lĩnh John Terry. Messi với tầm ảnh hưởng rộng lớn tới lối chối có thể là thủ lĩnh của Barca trên sân cỏ nhưng anh chỉ là một chàng trai nhút nhát và khiêm tốn khi ở phòng thay đồ. Ngược lại, Terry chỉ là một trung vệ nên tầm ảnh hưởng đến lối chơi của Chelsea không quá rõ rệt nhưng với tư cách là thủ quân của Chelsea anh có tầm ảnh hưởng rất lớn trong phòng thay đồ và cũng là người “truyền lửa” tuyệt vời cho các đồng đội. Có thể Terry không kịp bình phục trong cuộc đối đầu với Messi tại Stamford Brigde, nhưng hãy nhớ rằng chỉ cần có sự hiện diện của John Terry dù chỉ ở hàng ghế khán giả thì tinh thần Chelsea sẽ luôn là như vậy – không bỏ cuộc và chiến đấu đến hơi thở cuối cùng, sẽ không dễ cho Barca có được tấm vé tới Munich vào tháng 5.
![]() |
| Bộ 3 duyên nợ: Messi – Terry – Ronaldo Ảnh: Internet. |
Còn tại La Liga thì Barca đang ở vào tình thế khá “hiểm nghèo” khi thì mùa giải năm nay họ đang bị Real Madrid bỏ xa với khoảng cách 4 điểm trong khi phong độ của Real Madrid rất cao dù còn phải trải qua trận El Clasico vào cuối tuần này trên sân Nou Camp. Messi đang trải qua mùa bóng thành công nhất ở khía cạnh bàn thắng khi trở thành cầu thủ “phá lưới” nhiều nhất trong lịch sử của Barca khi mới 25 tuổi và liên tục phá vỡ các kỷ lục ghi bàn của cá nhân mình nhưng ở La Liga thì anh chưa thể vượt qua được Cristiano Ronaldo, một “Siêu nhân” khác về khía cạnh ghi bàn. Messi và Ronaldo, mỗi người một vẻ, mười phân vẹn mười. Với Messi đó là những pha đi bóng lắt léo, đan bóng thoăn thoắt giữa vòng vây các hàng phòng ngự, những cú sút khéo léo đậm “chất thơ”. Còn Ronaldo là sự càn lướt, tốc độ của một vận động viên điền kinh, sự nhiệt tình, lòng khát khao và những cú “rocket” mang thương hiệu của chính anh. Một người luôn là tâm điểm của giới báo chí về những phát ngôn khá ngông cuồng “họ ghen tị với tôi bởi vì tôi đẹp trai, đá bóng và giàu có”, còn người kia thì luôn khiêm tốn và dành mọi điều tốt đẹp nhất để nói về đồng đội. Mỗi người một phong cách, một cá tính và điều đó đã làm cho cuộc đối đầu vốn đã nhiều tranh cãi giữa Barca và Real lại thêm phần “rôm rả”.
Mỗi người một con đường, mỗi người một số phận nhưng họ - Messi, Terry, Ronaldo đã được Chúa tạo ra với nhiệm vụ là mạng lại niềm vui, những cảm xúc ngọt ngào, thậm chí là đau đớn cho thế giới túc cầu. Các bạn cùng tôi, chúng ta sẽ chờ xem Messi sẽ gieo sầu cho Chelsea, Real Madrid hay Terry và Ronaldo sẽ mang lại niềm vui vô bờ cho các fan hâm mộ đội bóng họ. Tất cả sẽ có câu trả lời dù chưa hoàn chỉnh nhất sau đêm thứ Tư và thứ Bảy tuần này.
(Bạn đọc: Quang Lam)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

















