Mang trong mình chất kỹ thuật, hào hoa, một lối đá bay bổng, đam mê và lôi cuốn, cùng với bản năng sát thủ, sự bén duyên trước khung gỗ trong màu áo “Gà chọi” Tottenham, B9 đến MU như một lời hứa hẹn ngọt ngào. Sau sự ra đi của Ruud van Nistelrooy, Sir Alex vẫn đau đáu tìm kiếm một trung phong thực sự. Và người ta đặt trọn niềm tin vào Berbatov. Nhưng rồi họ đã thất vọng.
Không phải theo cái cách mà người hâm mộ Chelsea dành cho Torres; cũng không phải sự ức chế như nửa xanh thành Man đối với ngựa chứng Balloteli. Họ thất vọng vì hy vọng quá lớn, vì cái bóng mà Van Nistelroy để lại là không thể xóa nhòa. Số mệnh dường như trêu người với cái đẹp, như để thách thức và hủy diệt biểu tượng hoa hồng của tình yêu. Định mệnh Old Trafford đã quay lưng với chính Berbatov.
![]() |
| Hoa hồng Bulgaria Ôi loài hoa diệu kỳ... |
Vẫn luôn là anh, một lối đá tinh tế, chậm rãi, nhẹ nhàng như cánh hoa. Vẫn là anh, những pha chạm gót, đặt lòng, úp mu với sự chuẩn xác cao. Ít khi thấy anh bỏ lỡ những cơ hội ngon ăn, đôi khi anh còn tự tạo ra sự đột biến trong chính cá nhân và cho đồng đội. Nhưng chừng đó vẫn là chưa đủ.
Ở một Manchester United, nơi mà lối đá tấn công nhanh, linh hoạt, pressing toàn diện trong khoảng thời gian ngắn, vẫn đã, đang và sẽ là thương hiệu của M.U, thì dường như điệu slow của B9 đang lạc lõng không lối thoát.
Người ta nói rằng anh quá chậm chạp, quá rườm ra, thậm chí là phá hỏng những pha lên bóng sắc bén của chính đội nhà. Phải chăng là quá bất công cho chính anh, người luôn cố gắng hết mình cho chính đội bóng áo đỏ?
Suốt quãng thời gian mòn mỏi trên ghế dự bị, B9 rất ít khi than vãn, anh luôn chăm chỉ luyện tập, tranh thủ quãng thời gian ra sân để cống hiến. Thế nhưng, ngay cả trong mùa giải anh làm vua phá lưới, Dimitar đôi lúc vẫn chỉ là sự lựa chọn số 3 trên hàng công. Rồi Van Persie đến, và tỏa sáng. Người ta cũng quên hoàn toàn luôn sự ra đi của anh. Dường như ký ức về anh chỉ còn vỏn vẹn sót lại cú hattrick vào lưới Liverpool, 5 bàn thắng nã vào lưới Blackburn. Và anh vẫn là bản hợp đồng không thành công của chính Sir Alex.
Có lẽ nào chính cái giá hơn 30 triệu bảng vẫn ám ánh cho đến lúc anh ra đi. Có lẽ nào?
Và giờ đây, trong cái ngày trở lại nhà hát của những giấc mơ trong màu áo của Fulham, người hâm mộ vẫn dành cho anh những sự đón tiếp nồng hậu, những tràng pháo tay… Thế nhưng, có gì đó thật tủi thân cho bông hồng xứ sở Bulgaria diệu kỳ. Tất cả những điều kia như một sự an ủi cho kẻ đã phải khăn gói ra đi, chứ không hẳn là sự trở về của người con ưu tú. Nó không bao giờ giống cái cách mà người ta đã dành cho Becks hay rồi đây sẽ là Cristiano Ronaldo.
Đơn giản Berbatov chỉ là một cầu thủ lớn, một chân sút tài hoa, nhưng không bao giờ là huyền thoại trong lòng cổ động viên Manchester United. Thậm chí, cái ngày mà anh chính thức trở thành người của Fulham, rất nhiều người cảm thấy nhẹ nhõm. Họ cảm thấy không còn mắc nợ với anh, một sự ra đi êm đẹp, một sự giải thoát, một cơ hội mới, một mức giá vớt vát cho những gì đã bỏ ra mà kết quả không như mong đợi. Tất cả an bài như để cho cả Berbatov và M.U cảm thấy hài lòng. Họ vẫn nghĩ về con số hơn 30 triệu bảng anh.
Cái đẹp luôn hàm chứa cái gì đó thật bất công. Cũng như vẻ đẹp loài hoa hồng luôn nồng cháy nhưng cũng thật nhoi nhói sắc đỏ của niềm đau, Dimitar Berbatov trở nên quyến rũ, nồng nàn và say mê trong vũ khúc đặc biệt không bao giờ lặp lại trong thế giới bóng đá. Phong cách lãng tử ấy, lối đá như điệu slow chậm rãi khoan thai ấy, luôn có một chỗ đứng rất riêng trong lòng tín đồ yêu cái đẹp.
Hoa hồng Bulgaria
Ôi loài hoa diệu kỳ...
(Bạn đọc: Trần Đức)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam















