Công Vinh rời Sông Lam - Khi Quê hương không còn là chùm khế ngọt

20:01 Thứ sáu 17/10/2014

(TinTheThao.com.vn) - Từ khi Văn Quyến dính chàm, Công Vinh trong gần chục năm trở lại đây luôn là tiền đạo số 1 của mảnh đất hình chữ S. Năm nay 29 tuổi, một cái tuổi chưa hẳn là già so với một cầu thủ châu Âu nhưng đối với một người Việt Nam thì đó lại là cái tuổi gần như cuối cùng để thi đấu đỉnh cao trong môi trường bóng đá chuyên nghiệp và tiền đạo xứ Nghệ đã chọn cho mình một bến đỗ mới để tiếp tục chinh phục thử thách, đó chính là đại gia Becamex Bình Dương.

Công Vinh sinh ra và lớn lên ở đất Quỳnh Lưu không lấy gì làm màu mỡ và một gia cảnh khó khăn. Nổi lên ở Sông Lam Nghệ An cũng như đội tuyển Quốc gia sau khi người anh, cũng là đồng đội, đồng hương Văn Quyến dính vào những bê bối. Dù Văn Quyến có dính phốt nhưng người dân Nghệ An vốn rất nặng tình nặng nghĩa, họ không những không ghét mà lại càng thương thêm. Họ vẫn xem Văn Quyến là thần tượng số 1 ở sân Vinh bất chấp những cố gắng không biết mệt mỏi của Công Vinh.

Số đông khán giả gần như không chấp nhận một thực tế - Công Vinh đã vươn lên và đạt đến một đẳng cấp cao hơn Văn Quyến rất nhiều kể từ năm 2004. Anh cống hiến cho Sông Lam 4 mùa bóng của tuổi trẻ và ghi đến 49 bàn thắng sau 61 trận ra sân trước khi đầu quân cho T&T Hà Nội của bầu Hiển với một số tiền lót tay và một mức lương kỷ lục. Công Vinh nhận 8 tỷ vào tài khoản và hưởng mức lương 40 triệu đồng/tháng chưa kể thưởng.

Công Vinh đã đầu quân cho đội bóng vùng Đông Nam Bộ.

Ở Nghệ An, Công Vinh đoạt đến 3 quả bóng vàng và sánh ngang với huyền thoại Lê Huỳnh Đức nhưng không giành được chức vô địch V – League nào vì khoảng thời gian Công Vinh thi đấu ở sân Vinh từ năm 2004 đến 2008 là thời kỳ mà đế chế Gỗ - Gạch (Hoàng Anh Gia Lai và Gạch Đồng Tâm Long An ) thay nhau thống trị cùng gã nhà giàu mới nổi Becamex Bình Dương. Ra sân Hàng Đẫy để cùng đội bóng giàu có nhưng còn non trẻ của bầu Hiển tìm kiếm vinh quang. Năm 2010, Công Vinh đoạt chức vô địch cùng đội bóng thủ đô và thỏa ước nguyện.

Đến mùa giải 2013/2014, sau 4 năm rời xa quê hương thì Công Vinh trở về thành Vinh để cống hiến cho Sông Lam cho trọn nghĩa trọn tình. Với tình hình tài chính eo hẹp, việc Công Vinh trở về đã làm khán giả thành Vinh quên đi những oán hận ngày xưa khi anh dứt áo ra đi. Anh nổ súng liên tục và chiếm trọn tình cảm của khán giả. Một Công Vinh tận tụy với số áo 89 xa lạ chứ không phải là CV9 – bởi ngày đó còn có đội trưởng Trọng Hoàng.

Xen kẽ những năm khoác áo Sông Lam và T&T Hà Nội là 2 lần xuất ngoại sang Bồ Đào Nha và Nhật Bản nhưng chủ yếu cũng chỉ mang ý nghĩa góp vui và thương mại chứ thi đấu thì cũng không ăn thua gì. Ở Leixoes Công Vinh chỉ ra sân 2 trận và vài lần chạm bóng ít ỏi còn ở giải hạng 2 Nhật Bản thì khá hơn. Anh ghi được 2 bàn thắng trong 9 trận ra sân cho Consadole Sapporo. Ngày Công Vinh sang Nhật thi đấu dư luận trong nước có 2 chiều suy nghĩ. Một thì cho rằng anh ra đi vì đội bóng Nhật Bản cần một tiền đạo đáp ứng đủ chuyên môn còn phần còn lại thì nghĩ Công Vinh sang Nhật để quảng cáo và bia Sapporo sẽ tiêu thụ được nhiều hơn ở Việt Nam.

Trở lại với Công Vinh khi mùa giải 2013/2014 kết thúc. Mùa giải mà đại gia Becamex Bình Dương của ông Lê Thụy Hải cá tính lên ngôi, Sông Lam Nghệ An của Công Vinh chỉ về đích ở vị trí thứ 5 và theo như anh phát biểu: “Dù muốn gắn bó với đội bóng quê hương, sẵn sàng nhận lót tay ít hơn so với những lời hứa của những đội bóng khác nhưng vẫn không thấy phía Sông Lam Nghệ An có động thái gì cả”. Vậy là cũng anh ra đi cũng nhẹ nhàng và đã trả hết ân tình với đội bóng quê hương. Công Vinh không sang Nhật nữa mà đầu quân cho Bình Dương hùng mạnh. Nơi đó có Trọng Hoàng, Văn Hoàn, Văn Bình là những người đồng hương cũng ra đi từ Sông Lam Nghệ An để tìm kiếm một nơi có thu nhập tốt hơn đội bóng chủ sân Vinh rất nhiều.

Công Vinh đến với đất Thủ với số tiền lót tay và mức lương cao nhất thị trường chuyển nhượng mùa giải năm nay như chính anh tiết lộ. Sự việc Công Vinh về dưới trướng Lê Thụy Hải “dù rất muốn ở lại cống hiến cho đội bóng quê hương” cũng cho ta một cái nhìn thực tế: Ở đâu tiền nhiều, lương cao thì đến thôi, quê hương đã không còn là chùm khế ngọt để mà trèo hái mỗi ngày được nữa rồi. Khi mà cuộc sống hiện đại, đồng tiền chi phối mọi vấn đề thì việc Công Vinh ra đi cũng có thể hiểu và “thông cảm” cho anh được.

Anh đã có gia đình và an cư ở TP HCM, thi đấu ở sân Gò Đậu cũng dễ dàng về thăm vợ thăm con hơn so với việc chơi ở sân Vinh. Đãi ngộ cao hơn và trên hết là tham vọng cũng như thực lực của Becamex Bình Dương ở thời điểm hiện tại. Họ gần như vô đối ở V–League dù là một đội bóng của dân nhập cư tứ xứ và không có bản sắc. Với sự hậu thuẫn của tập đoàn Becamex hùng mạnh thì cứ ai đá hay, đá giỏi là họ mua về và làm nên một đội bóng với những ngôi sao hàng đầu của V – League.

Sông Lam được Công Vinh ưu ái để đầu quân nhưng với tài chính hạn hẹp cùng sự không nhất quyết của ban lãnh đạo thì việc họ để mất một người con ưu tú nữa vào tay Bình Dương thì họ cũng không thể trách anh. Người Nghệ An có lẽ cũng không quá lo lắng về việc không còn sự phục vụ của Công Vinh, khi mảnh đất nghèo nhưng tài năng thì không bao giờ thiếu này đã và đang sống khỏe từ bao lâu nay. Dù các ngôi sao có thành danh và ra đi như Dương Hồng Sơn, Công Vinh, Trọng Hoàng, Văn Hoàn, Văn Bình… thì họ vẫn tìm được những sự thay thế xứng đáng.

Công Vinh sẽ khoác áo số 99 Bình Dương và hứa hẹn sẽ làm nên một kỷ nguyên thống trị V–League cùng đội bóng đất Thủ. Người Nghệ An ở Bình Dương là rất nhiều, dù sao thì thi đấu ở sân Gò Đậu, Công Vinh cũng được nói tiếng Nghệ Tĩnh quen thuộc với những người đồng đội như Trọng Hoàng, Văn Bình, Văn Hoàn, Đình Luật, Minh Đức. Thôi thì cứ coi Bình Dương như quê hương của mình cũng được, dù không là “chùm khế ngọt” nhưng cũng là mảnh đất có thể giành lấy vinh quang và tất nhiên là cả một yếu tố không thể thiếu nữa – tiền!
Phan Hùng | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục