Cơn lốc cam trên phố

14:03 Thứ năm 14/06/2012

Không phải trên sân cỏ, bởi người Hà Lan vừa thua Đan Mạch, cơn lốc màu cam đến từ đường phố. Hôm qua tôi đã chứng kiến điều này ở Kharkov.

Kharkov nắng vàng

Tôi đến Kharkov vào buổi sáng, khi trên phố còn thưa người. Ở nhà ga trung tâm, nhiều nhóm cổ động viên mới xuống tàu, vẫn chưa thay áo. Một sắc vàng cam rực rỡ chưa hiện diện nơi này. Mới sáng sớm, nhưng nắng khá rát. Những ngày này, nhiệt độ Kharkov buổi trưa có thể quá 30 độ C.

Xe điện rất cũ chạy qua những con phố cũ. Những tiếng leng keng như đưa người ta trở lại một quá khứ chưa xa. Đường sá có lúc gồ ghề. Nhà cửa pha trộn nhiều phong cách, từ cổ điển châu Âu tới những chung cư hình khối vuông thô, in hằn dấu ấn của một thời Xô Viết. Tôi đang ở giữa thành phố lớn thứ nhì Ukraine với khoảng 1,5 triệu dân, là thủ phủ ngành giáo dục của nước này, nằm cách Kiev chừng 500 km về phía đông. Nhiều nhà máy sản xuất xe tăng, tua bin máy bay nổi tiếng thế giới đóng xung quanh Kharkov.

Với 350 năm hình thành và phát triển, Kharkov cũng chỉ được coi là thành phố trẻ ở Ukraine, thuộc hàng cháu chắt của kinh đô Kiev 1.530 năm tuổi. Xe điện chạy qua những con phố quanh co, những công viên xanh mướt, những tượng đài hằn lên vết thời gian dưới ánh nắng ban mai. Trong công viên xanh kia là tượng đài Taras Shevchenko trầm ngâm. Ông là nhà thơ, họa sĩ và triết gia đã trở thành biểu tượng của nền văn hóa Ukraine. Cách đấy không xa, tượng đài Lenin sừng sững nhìn xuống quảng trường Tự Do rộng mênh mông. Nơi này đã được phong tỏa làm Fan Zone phục vụ cho Euro 2012.

Tôi hướng về Sân vận động Metalist, sân nhà của đội bóng FC Metalist Kharkiv ra đời từ năm 1925. Cuộc đấu giữa người Đức và Hà Lan diễn ra ở đây, vào chiều tối cùng ngày. Sân Metalist nhỏ bé, nhìn bên ngoài như một nhà thi đấu thể thao bình thường, chẳng có vẻ gì của một sân vận động có hạng ở châu Âu. Những cột trụ bằng sắt thẳng và trơ, vươn cao khỏi mái che sân đấu, trông khá đơn điệu, không dịu dàng uyển chuyển như những cầu trường khác mà tôi từng gặp ở mùa Euro này.

Thành phố đổi màu

Sau một vòng quanh sân Metalist, tôi cùng những người bạn Đức mới quen trở lại trung tâm. Dọc đường, đã thấy từng nhóm cổ động viên với sắc vàng cam rực rỡ. Đi qua khu Công viên tượng đài Taras Shevchenko, cái màu cam huyền diệu ấy, hòa quyện cùng nắng chói chang, càng trở nên rực rỡ hơn, áp đảo màu xanh của cây lá. Rồi khi còn ở đầu con phố đổ xuống khu quảng trường Tự Do, dưới chân tượng đài Lenin, tôi như bị lóa mắt giữa một biển vàng cam. Cả quảng trường Tự Do giờ đây không còn tự do nữa, khi người Hà Lan chiếm cứ, biến cuộc chơi chung thành cuộc chơi của riêng họ. Những bóng áo trắng của người Đức cứ lọt thỏm như hạt cát giữa biển khơi.

CĐV Hà Lan tràn ngập ở Kharkov - Ảnh: Đ.H

“Ai yếu bóng vía dễ bị ngợp trước sắc màu này. Nhưng với người Đức thì không đâu nhé. Chúng tôi sẽ thắng họ, thắng đậm cho mà xem”, anh bạn Sebastian Scheffler đến từ Munich bảo vậy, như một cách trấn an cho chính mình. Tôi từng gặp màu vàng cam này, ở Stuggart năm 2006, ở Zurich năm 2008, ở Johannesburg và Port Elizabeth năm 2010, nhưng chưa bao giờ thấy nó rực rỡ đến chói chang, đến hoang mang như thế. Đó là một màu cam quyến rũ, áp đảo và cũng rất đáng sợ, nếu bạn phải đối mặt với nó.

“Cùng với ánh nắng, màu vàng cam sẽ khiến người Đức lóa mắt”, tôi bảo thế. Scheffler cười: “Chúng mình vào pha loãng màu cam đi”. Thế là chúng tôi cùng ùa vào giữa đám đông ấy để pha loãng màu cam, như cách mà Scheffler nói, nhưng rốt cuộc chúng tôi lại bị nuốt chửng giữa cái biển màu ma quái ấy. Xung quanh tôi, những con người Hà Lan hồn nhiên đang trong một vũ hội hóa trang tưng bừng. Nhạc khúc rạo rực vang lên, những đôi chân nhún nhảy, lúc này là giai điệu Auld Lang Syne, lúc kia là điệp khúc Oranje, Oranje vang mãi, như ước nguyện vươn tới đỉnh cao mà người Hà Lan đã bao lần lỡ hẹn, kể từ mùa hè 1988 của thế hệ Van Basten. Sau lưng nhiều người Hà Lan, tôi bắt gặp dòng chữ “Remember 88”, nhớ về năm 88 đỉnh cao. Nhiều người bận trang phục thi đấu của thế hệ Van Basten, đội tóc giả của Gullit. Màu vàng cam ở đây chuyển sang tông hoài cổ, nhưng vẫn chói chang.

“Thắng thua là chuyện của sân cỏ, nhưng ở khía cạnh tạo ra không khí hội hè, chúng tôi luôn là nhà vô địch. Bạn có thấy ở đây, một biển người màu cam thật vui mắt không? Bạn sẽ thấy trống vắng nếu đội bóng của chúng tôi phải rời giải sớm”, chị Irene đến từ Haarlem nói, trong khi đang nhún nhảy cùng những người bạn màu cam của mình. Tôi gật đầu, thiếu vắng màu cam thì Euro thật trống vắng. Điều đó chẳng hề sai.

Chúng tôi ghé vào một quầy bia vừa được dựng lên bên quảng trường, thấy bên trong, những người Hà Lan đã ngồi chật cứng tự bao giờ. Dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ, với cái nóng trên 30 độ C, ngoài kia là âm nhạc, là những vũ điệu tưng bừng, ở đây, những ly bia tuôn trào như suối, mát rượi. Mùa hè bất tận - Endless Summer - mà ca sĩ Oceana hát lên trong những ngày hội bóng đá này, tôi đã không gặp trong mấy tuần ở Ba Lan, rốt cuộc đã gặp tại nơi đây, giữa miền Kharkov đầy nắng. “Nào cùng nhảy múa/Nào cùng bật nhạc thật to/Chúng ta tiệc tùng dưới ánh mặt trời...”, Oceana hát như vậy. Trái bóng tròn Tango 12 đang lăn với nhịp hừng hực, ánh mặt trời của mùa hè Đông Âu không ngừng tỏa sáng, và những trái tim cũng không ngừng rộn ràng. Không cưỡng lại được, tôi kêu cô phục vụ xinh đẹp rót một ly bia Ukraine ngọt lịm.

Đến bây giờ, tôi mới có dịp dừng lại, để ngắm bao quát cả quảng trường Tự Do. Cả quảng trường vào lúc này bao trùm một màu vàng cam chuyển động mãnh liệt, dưới ánh nắng chói chang. Người Hà Lan đang cho thấy họ vẫn là cơn lốc màu cam, ít nhất là bên ngoài sân cỏ.

Đỗ Hùng | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục