Đúng là đội tuyển Anh đã dành được 2 chiến thắng, nhưng đối thủ của họ chỉ là những nền bóng đá vô cùng nhỏ bé trên tầm thế giới & châu lục (Estonia đứng ở vị trí thứ 81 còn San Marino ở vị trí thứ 208, thấp nhất trên BXH FIFA). Để có thể so sánh cụ thể, đó có thể tương đương với cuộc đấu giữa T&T HN với 1 đội bóng cấp làng ở bất cứ vùng quê nào của Việt Nam.
Nếu bạn đã bỏ ra 180 phút để xem 2 trận đấu này có thể thấy người Anh đã chật vật như thế nào trước sự quả cảm của Estonia & thậm chí trước khi San Marino (với những “cầu thủ” vốn là nhân viên ngân hàng, kế toán, công nhân… coi bóng đá chỉ là 1 nghề tay trái) mệt mỏi trong hiệp hai, Rooney & các đồng đội không thể thể hiện bất kỳ thứ gì được gọi là “đẳng cấp của đội bóng lớn” và tạo ra 1 cơn mưa bàn thắng.
Không ai nghi ngờ về việc đội tuyển Anh sẽ chiếm 1 trong 2 suất chính thức đến thẳng Paris vào mùa hè 2016 nhất là khi họ đã có chiến thắng trước đối thủ đáng ngại nhất ở bảng đấu, Thụy Sỹ, ngay tại Basel nhưng vấn đề đối với FA bây giờ là kích thích sự quan tâm trở lại của những người hâm mộ & lấp đầy những chỗ trống ngày càng xuất hiện nhiều hơn trên sân vận động Wembley. Sự thờ ơ ấy của khán giả liệu có nguyên do từ đâu? Từ sự tẻ nhạt của tuyển Anh mà người chịu trách nhiệm chính là Roy Hodgson?
Thực tế có thể thấy Hodgson quá “tẻ nhạt” & thậm chí là bảo thủ trong việc lựa chọn nhân sự. Số lần khoác áo Tam Sư trung bình của đội hình 11 cầu thủ đá chính chỉ là 19 và có 6 cầu thủ đã mới chỉ khoác áo dưới 5 lần. Có lẽ do sự “tôm tép” của các đối thủ lần này nên Hodgson dành nhiều cơ hội cho các tài năng trẻ.
Callum Chambers đã thay thế John Stones trong đội hình sau khi cầu thủ của Everton bị chấn thương. Nhiều nhà bình luận đánh giá rằng đây sẽ là hai cầu thủ như tiềm năng cho cặp trung vệ của tuyển Anh trong tương lai, nhưng chẳng hề có bài test nào cho họ. Thay vào đó, Hodgson quyết định chọn Phil Jagielka, người đã 32 tuổi và chưa bao giờ thực sự ở đẳng cấp thế giới.
Andros Townsend đang phải vật lộn để có được 1 vị trí chính thức tại Spurs, nhưng vẫn được cái gật đầu của Hodgson thay vì những cái tên đang tạo được ấn tượng tốt như Nathan Dyer hay Adam Johnson. Có lẽ anh được chọn nhờ màn trình diễn ấn tượng trước Montenegro vào… năm ngoái. Có thể nhiều người sẽ nói Jagielka và Townsend đều đã ghi bàn trước San Marino nhưng điều này chẳng biện minh được cho thứ gì.
Rickie Lambert cũng là 1 cái tên gây tranh cãi. Mặc dù thời gian ra sân từ đầu mùa đến giờ khá ít ỏi (125 phút mùa này ở Premier League), và thực tế là cũng giống như Jagielka, anh đã 32 tuổi, và gần như chắc chắn sẽ không có mặt ở Euro 2016. Hodgson có lẽ sẽ làm được 1 việc có “ý nghĩa” hơn nếu trao suất lên tuyển cho Saido Berahino (6 bàn thắng trong 9 lần ra sân từ đầu mùa) hay Harry Kane (4 bàn thắng trong 9 trận). Hai tiền đạo này cũng có hiệu suất cao hơn so với bất kỳ tiền đạo nào trong đội hình tuyển Anh (Berahino; 130 phút/bàn, Kane; 106,3 phút, Rooney 170 phút, Welbeck 165 phút, Lambert chưa ghi bàn trong 208 phút).
Còn những người được trao ân huệ gọi lên tuyển thì sao? Có cảm giác rằng Hodgson gọi Jonjo Shelvey và Nathaniel Clyne lên cho đủ quân số bởi họ chẳng được ra sân bất cứ thậm chí còn chẳng được ra đường pitch khởi động chờ cơ hội thay người.
Cả hai đều là những cầu thủ tấn dũng mãnh & chơi có đầu óc đặc biệt là Clyne. Chính Clyne là người đã khiến Chambers phải ngồi dự bị dài dài ở Southamton. Nhưng người đá chính vẫn là cầu thủ Arsenal với 1 màn trình diễn vô cùng nghèo nàn. Liệu Hodgson có đang thiên vị cầu thủ của các đội bóng lớn?
Roy Hodgson rõ ràng 1 HLV có tầm, bằng chứng là việc từng đưa đưa Fulham tơi những thành công không tưởng ở mùa giải 2008-2009 nhưng hiện tại rất khó để tìm ra những điểm tích cực từ triều đại của ông. Trên BXH FIFA, Anh đã bị tụt xuống thứ hạng thấp nhất trong 18 năm qua (thứ 20), họ có vẻ đang ở đâu đó khá xa trên bản đồ bóng đá thế giới & bị bỏ lại so với các cường quốc bóng đá khác.
Hodgson luôn nói rằng kết quả là thứ cần được ưu tiên hơn. Điều này bỏ qua thực tế rằng những người ủng hộ đội tuyển trả tiền không chỉ để nhìn thấy đội tuyển Anh thắng trong 1 bộ mặt bạc nhược. Chưa có bất cứ dấu hiệu nào của việc FA muốn thay đổi vị trí HLV trưởng, nhưng các fan hâm mộ đang bắt đầu thể hiện tiếng nói của mình bằng những khán đài trống (trong trận đấu với San Marino, sân Wembley chỉ lấp đầu trên 50% chỗ ngồi). Dù bằng cách này hay cách khác, nước Anh cần có 1 sự thay đổi để vượt qua tình trạng bất ổn & “tẻ nhạt” này.
(Bạn đọc: Đức Nguyễn)
Nếu bạn đã bỏ ra 180 phút để xem 2 trận đấu này có thể thấy người Anh đã chật vật như thế nào trước sự quả cảm của Estonia & thậm chí trước khi San Marino (với những “cầu thủ” vốn là nhân viên ngân hàng, kế toán, công nhân… coi bóng đá chỉ là 1 nghề tay trái) mệt mỏi trong hiệp hai, Rooney & các đồng đội không thể thể hiện bất kỳ thứ gì được gọi là “đẳng cấp của đội bóng lớn” và tạo ra 1 cơn mưa bàn thắng.
![]() |
| Tam sư nhọc nhằn trên đường tìm lại vị thế ở đấu trường Quốc tế. Ảnh: Internet |
Không ai nghi ngờ về việc đội tuyển Anh sẽ chiếm 1 trong 2 suất chính thức đến thẳng Paris vào mùa hè 2016 nhất là khi họ đã có chiến thắng trước đối thủ đáng ngại nhất ở bảng đấu, Thụy Sỹ, ngay tại Basel nhưng vấn đề đối với FA bây giờ là kích thích sự quan tâm trở lại của những người hâm mộ & lấp đầy những chỗ trống ngày càng xuất hiện nhiều hơn trên sân vận động Wembley. Sự thờ ơ ấy của khán giả liệu có nguyên do từ đâu? Từ sự tẻ nhạt của tuyển Anh mà người chịu trách nhiệm chính là Roy Hodgson?
Thực tế có thể thấy Hodgson quá “tẻ nhạt” & thậm chí là bảo thủ trong việc lựa chọn nhân sự. Số lần khoác áo Tam Sư trung bình của đội hình 11 cầu thủ đá chính chỉ là 19 và có 6 cầu thủ đã mới chỉ khoác áo dưới 5 lần. Có lẽ do sự “tôm tép” của các đối thủ lần này nên Hodgson dành nhiều cơ hội cho các tài năng trẻ.
Callum Chambers đã thay thế John Stones trong đội hình sau khi cầu thủ của Everton bị chấn thương. Nhiều nhà bình luận đánh giá rằng đây sẽ là hai cầu thủ như tiềm năng cho cặp trung vệ của tuyển Anh trong tương lai, nhưng chẳng hề có bài test nào cho họ. Thay vào đó, Hodgson quyết định chọn Phil Jagielka, người đã 32 tuổi và chưa bao giờ thực sự ở đẳng cấp thế giới.
Andros Townsend đang phải vật lộn để có được 1 vị trí chính thức tại Spurs, nhưng vẫn được cái gật đầu của Hodgson thay vì những cái tên đang tạo được ấn tượng tốt như Nathan Dyer hay Adam Johnson. Có lẽ anh được chọn nhờ màn trình diễn ấn tượng trước Montenegro vào… năm ngoái. Có thể nhiều người sẽ nói Jagielka và Townsend đều đã ghi bàn trước San Marino nhưng điều này chẳng biện minh được cho thứ gì.
Rickie Lambert cũng là 1 cái tên gây tranh cãi. Mặc dù thời gian ra sân từ đầu mùa đến giờ khá ít ỏi (125 phút mùa này ở Premier League), và thực tế là cũng giống như Jagielka, anh đã 32 tuổi, và gần như chắc chắn sẽ không có mặt ở Euro 2016. Hodgson có lẽ sẽ làm được 1 việc có “ý nghĩa” hơn nếu trao suất lên tuyển cho Saido Berahino (6 bàn thắng trong 9 lần ra sân từ đầu mùa) hay Harry Kane (4 bàn thắng trong 9 trận). Hai tiền đạo này cũng có hiệu suất cao hơn so với bất kỳ tiền đạo nào trong đội hình tuyển Anh (Berahino; 130 phút/bàn, Kane; 106,3 phút, Rooney 170 phút, Welbeck 165 phút, Lambert chưa ghi bàn trong 208 phút).
Còn những người được trao ân huệ gọi lên tuyển thì sao? Có cảm giác rằng Hodgson gọi Jonjo Shelvey và Nathaniel Clyne lên cho đủ quân số bởi họ chẳng được ra sân bất cứ thậm chí còn chẳng được ra đường pitch khởi động chờ cơ hội thay người.
Cả hai đều là những cầu thủ tấn dũng mãnh & chơi có đầu óc đặc biệt là Clyne. Chính Clyne là người đã khiến Chambers phải ngồi dự bị dài dài ở Southamton. Nhưng người đá chính vẫn là cầu thủ Arsenal với 1 màn trình diễn vô cùng nghèo nàn. Liệu Hodgson có đang thiên vị cầu thủ của các đội bóng lớn?
Roy Hodgson rõ ràng 1 HLV có tầm, bằng chứng là việc từng đưa đưa Fulham tơi những thành công không tưởng ở mùa giải 2008-2009 nhưng hiện tại rất khó để tìm ra những điểm tích cực từ triều đại của ông. Trên BXH FIFA, Anh đã bị tụt xuống thứ hạng thấp nhất trong 18 năm qua (thứ 20), họ có vẻ đang ở đâu đó khá xa trên bản đồ bóng đá thế giới & bị bỏ lại so với các cường quốc bóng đá khác.
Hodgson luôn nói rằng kết quả là thứ cần được ưu tiên hơn. Điều này bỏ qua thực tế rằng những người ủng hộ đội tuyển trả tiền không chỉ để nhìn thấy đội tuyển Anh thắng trong 1 bộ mặt bạc nhược. Chưa có bất cứ dấu hiệu nào của việc FA muốn thay đổi vị trí HLV trưởng, nhưng các fan hâm mộ đang bắt đầu thể hiện tiếng nói của mình bằng những khán đài trống (trong trận đấu với San Marino, sân Wembley chỉ lấp đầu trên 50% chỗ ngồi). Dù bằng cách này hay cách khác, nước Anh cần có 1 sự thay đổi để vượt qua tình trạng bất ổn & “tẻ nhạt” này.
(Bạn đọc: Đức Nguyễn)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
00:00 30/11/-0001















