Lần đầu tiên tôi biết đến đội tuyển Hy Lạp là ở Euro 2004: Hy Lạp của huấn luyện viên người Đức Otto Rehhagel, của những Nikopolidis, Zagorakis hay Charisteas, họ vô địch năm đó bằng lối chơi phòng ngự phản công đầy chặt chẽ. Ấn tượng đầu tiên của tôi về đội bóng này hầu như chẳng có gì ngoài những cái ngáp dài ngao ngán khi phải thức đêm xem họ đá. Dù Hy Lạp là nhà vô địch nhưng tôi lại thích Bồ Đào Nha hay Cộng hòa Séc - những đội có lối chơi tấn công đẹp mắt hơn rất nhiều. Khi đó, tôi đã nghĩ rằng chức vô địch của họ hoàn toàn là do may mắn.
Sau chức vô địch thần kỳ năm ấy, Hy Lạp trở về với hình ảnh vốn có của mình, họ không vượt qua được vòng loại World Cup 2006, thua trắng cả 3 trận tại Euro 2008, và chỉ giành được một chiến thắng tại World Cup 2010, huấn luyện viên Otto Rehhagel ra đi như một điều tất yếu ngay sau đó.
Những thất bại của Hy Lạp tại các giải đấu lớn cũng chẳng có gì là lạ đối với giới mộ điệu, và nếu như Hy Lạp lại tiếp tục thất bại ở World Cup 2014 có lẽ cũng chẳng có ai đoái hoài đến. Đây mới chỉ là lần thứ 3 Hy Lạp được tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Hai lần tham dự trước, Hy Lạp chỉ giành được 1 chiến thắng, để thua đến 5 trận, ghi được vỏn vẹn 2 bàn và để thủng lưới đến... 15 bàn. Ngoài thành tích trong quá khứ ra, năm nay World Cup còn được tổ chức tại Nam Mỹ, vốn không phải là một mảnh đất lành cho các đội bóng đến từ châu Âu, mới chỉ là vòng bảng mà những tên tuổi hàng đầu như Anh, Ý, Tây Ban Nha đã dắt tay nhau ra về. Nhưng cái cách mà người Hy Lạp lần đầu tiên vượt qua vòng bảng thật khiến người ta liên tưởng đến những câu chuyện thần thoại ở đất nước này.
Khởi đầu một cách chậm chạp với thất bại 3 bàn trắng trước Colombia, Hy Lạp thể hiện một lối đá vô hồn, rệu rã. Trận đấu thứ 2 gặp Nhật cũng chẳng khá hơn với họ khi chỉ giành được 1 điểm may mắn trong thế phải chơi thiếu người và bị dồn ép rất nhiều. 2 trận đấu, Hy Lạp không ghi nổi một bàn thắng nào vào lưới đối phương. Nhìn cách họ chơi bóng, đến cả những người Hy Lạp lạc quan nhất cũng khó mà tin vào một kết quả có lợi cho đội bóng con cưng khi họ buộc phải thắng Bờ Biển Ngà - 1 "ông kẹ" của bóng đá châu Phi ở lượt trận cuối cùng, đó là còn chưa kể đến việc họ phải vừa đá vừa ngóng và mong cho Nhật không thể thắng Colombia.
Thế nhưng, một lần nữa, Hy Lạp lại lách qua khe cửa hẹp một cách ngoạn mục nhất. Chiến thắng của Hy Lạp trước Bờ Biển Ngà thậm chí còn kịch tính hơn chiến thắng của họ trước đội tuyển Nga tại Euro 2012 (tại Euro 2012, Hy Lạp thắng chính đối thủ trực tiếp Nga 1-0 để giành quyền vào vòng đấu loại trực tiếp). Các cầu thủ Bờ Biển Ngà chỉ còn biết tự trách mình vì lỡ đánh rơi chiếc vé vào vòng trong khi trận đấu chỉ còn vài phút. Còn đối với người Hy Lạp, quả penalty của Samaras như một phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực mà họ đã thể hiện trong suốt trận đấu, khi họ đã lột xác hoàn toàn so với 2 trận trước đó. Đáng ra, Hy Lạp đã có thể giải quyết sớm trận đấu nếu những cú dứt điểm trước đó của họ không tìm đến xà ngang.
Lần đầu tiên Hy Lạp vượt qua vòng bảng một kỳ World Cup khi mà ai cũng nghĩ họ sẽ về nước sớm. Hy Lạp là thế, từ Euro 2004, Euro 2012 đến World Cup 2014, họ đều chỉ thắng vừa đủ, thắng sát nút, nhưng đó mới là tính cách của Hy Lạp, một đội bóng không mạnh nhưng cũng không phải dễ bắt nạt. Hy Lạp là đất nước của những câu chuyện thần thoại, và đêm qua, có một câu chuyện thần thoại lại được viết nên ở Brazil. Chiến thắng này càng có ý nghĩa hơn khi các đội bóng lớn ở châu Âu cứ lần lượt gục ngã, còn một đội bóng chỉ thuộc tầm trung và ít được truyền thông chú ý như Hy Lạp lại lầm lũi đi qua những khó khăn để điền tên mình vào vòng knock-out.
Cho Hy Lạp, cho đất nước của những câu chuyện thần thoại, cho những đứa con của thần Zeus!
(Bạn đọc: Nguyễn Mạnh Hùng)
Sau chức vô địch thần kỳ năm ấy, Hy Lạp trở về với hình ảnh vốn có của mình, họ không vượt qua được vòng loại World Cup 2006, thua trắng cả 3 trận tại Euro 2008, và chỉ giành được một chiến thắng tại World Cup 2010, huấn luyện viên Otto Rehhagel ra đi như một điều tất yếu ngay sau đó.
![]() |
| Đội tuyển Hy Lạp tiếp tục gây bất ngờ tại một giải đấu lớn. Ảnh: Internet |
Những thất bại của Hy Lạp tại các giải đấu lớn cũng chẳng có gì là lạ đối với giới mộ điệu, và nếu như Hy Lạp lại tiếp tục thất bại ở World Cup 2014 có lẽ cũng chẳng có ai đoái hoài đến. Đây mới chỉ là lần thứ 3 Hy Lạp được tham dự ngày hội bóng đá lớn nhất hành tinh. Hai lần tham dự trước, Hy Lạp chỉ giành được 1 chiến thắng, để thua đến 5 trận, ghi được vỏn vẹn 2 bàn và để thủng lưới đến... 15 bàn. Ngoài thành tích trong quá khứ ra, năm nay World Cup còn được tổ chức tại Nam Mỹ, vốn không phải là một mảnh đất lành cho các đội bóng đến từ châu Âu, mới chỉ là vòng bảng mà những tên tuổi hàng đầu như Anh, Ý, Tây Ban Nha đã dắt tay nhau ra về. Nhưng cái cách mà người Hy Lạp lần đầu tiên vượt qua vòng bảng thật khiến người ta liên tưởng đến những câu chuyện thần thoại ở đất nước này.
Khởi đầu một cách chậm chạp với thất bại 3 bàn trắng trước Colombia, Hy Lạp thể hiện một lối đá vô hồn, rệu rã. Trận đấu thứ 2 gặp Nhật cũng chẳng khá hơn với họ khi chỉ giành được 1 điểm may mắn trong thế phải chơi thiếu người và bị dồn ép rất nhiều. 2 trận đấu, Hy Lạp không ghi nổi một bàn thắng nào vào lưới đối phương. Nhìn cách họ chơi bóng, đến cả những người Hy Lạp lạc quan nhất cũng khó mà tin vào một kết quả có lợi cho đội bóng con cưng khi họ buộc phải thắng Bờ Biển Ngà - 1 "ông kẹ" của bóng đá châu Phi ở lượt trận cuối cùng, đó là còn chưa kể đến việc họ phải vừa đá vừa ngóng và mong cho Nhật không thể thắng Colombia.
Thế nhưng, một lần nữa, Hy Lạp lại lách qua khe cửa hẹp một cách ngoạn mục nhất. Chiến thắng của Hy Lạp trước Bờ Biển Ngà thậm chí còn kịch tính hơn chiến thắng của họ trước đội tuyển Nga tại Euro 2012 (tại Euro 2012, Hy Lạp thắng chính đối thủ trực tiếp Nga 1-0 để giành quyền vào vòng đấu loại trực tiếp). Các cầu thủ Bờ Biển Ngà chỉ còn biết tự trách mình vì lỡ đánh rơi chiếc vé vào vòng trong khi trận đấu chỉ còn vài phút. Còn đối với người Hy Lạp, quả penalty của Samaras như một phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực mà họ đã thể hiện trong suốt trận đấu, khi họ đã lột xác hoàn toàn so với 2 trận trước đó. Đáng ra, Hy Lạp đã có thể giải quyết sớm trận đấu nếu những cú dứt điểm trước đó của họ không tìm đến xà ngang.
Lần đầu tiên Hy Lạp vượt qua vòng bảng một kỳ World Cup khi mà ai cũng nghĩ họ sẽ về nước sớm. Hy Lạp là thế, từ Euro 2004, Euro 2012 đến World Cup 2014, họ đều chỉ thắng vừa đủ, thắng sát nút, nhưng đó mới là tính cách của Hy Lạp, một đội bóng không mạnh nhưng cũng không phải dễ bắt nạt. Hy Lạp là đất nước của những câu chuyện thần thoại, và đêm qua, có một câu chuyện thần thoại lại được viết nên ở Brazil. Chiến thắng này càng có ý nghĩa hơn khi các đội bóng lớn ở châu Âu cứ lần lượt gục ngã, còn một đội bóng chỉ thuộc tầm trung và ít được truyền thông chú ý như Hy Lạp lại lầm lũi đi qua những khó khăn để điền tên mình vào vòng knock-out.
Cho Hy Lạp, cho đất nước của những câu chuyện thần thoại, cho những đứa con của thần Zeus!
(Bạn đọc: Nguyễn Mạnh Hùng)
|
00:00 30/11/-0001















