| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
2-0, và Chelsea của Mourinho đã kết thúc chuỗi 4 trận không biết mùi thắng lợi. Nhưng cái cách để giành chiến thắng của họ không cung cấp bất cứ dấu hiệu nào về một nhà vô địch sau đây 8 tháng. Nó thực sự rất đáng thất vọng.
Chelsea chơi bóng mà không có ý tưởng nào cụ thể. Đơn giản, họ chỉ cố gắng giữ lấy trái bóng và tìm cách đẩy nó lên phía trước. Còn làm thế nào để biến các nỗ lực ấy thành bàn thắng, Chelsea không biết. Họ, với rất nhiều các cầu thủ hoạt động ở khu trung tâm, đã bị vón cục trước khung thành Stockdale. 24 lần uy hiếp khung thành đối phương nhưng tất cả đều vô nghĩa. Giả sử các học trò của Martin Jol vẫn giữ được tính kỷ luật và sự chủ động, chắc chắn, Mourinho còn lâu mới thoát ra khỏi thảm họa.
Bỏ ra cả đống tiền (mới nhất là 140 triệu bảng trong mùa hè qua), Abramovich rõ ràng muốn một diện mạo khác, thay vì bế tắc và không biết cách ghi bàn. Có thể sau này sẽ khác, nhưng hiện tại, Mourinho đã không biết cách ép những đồng tiền lên tiếng. Người ta nói rằng, khi lịch sử bị lặp lại bởi chính nó, đầu tiên là bi kịch và sau đó là trò hề. HLV người Bồ đã cố gắng làm khác đi, nhưng không thể.
Phải chăng vì muốn thay đổi quan niệm này, Mou đã từ bỏ lối phát triển từ hai cánh sở trường để tập trung cho mặt trận trung tâm? Các mũi nhọn tấn công của Chelsea, từ Schuerrle, Oscar tới Hazard luôn có xu hướng di chuyển vào bên trong, nơi tập trung cực nhiều cầu thủ Fulham để tìm cách phối hợp chứ không bám cánh. Điều này khiến khu vực này đã chật chội lại càng thêm bí bách. Chính điều này đã hạn chế sự sáng tạo và thu hẹp khả năng phối hợp của các cầu thủ Chelsea, chứ không phải vì họ chơi tồi (có thể thấy rõ điều này ở sự suy giảm của Eden Hazard). Khai thác khoảng không gian rộng lớn ở hai biên chỉ là hai hậu vệ, Ashley Cole và Ivanovic. Tuy nhiên, hiệu suất đột phá thành công của bộ đôi này là không cao.
Nhiều người đã nhận ra sự nghèo nàn về mặt chiến thuật của Mou, trong khoảng thời gian đã qua. Tuy nhiên, có thể thấy rằng, “Người đặc biệt” không có phương án B. Chelsea vẫn duy trì cách tiếp cận đơn điệu và bảo thủ ấy. Tiếc rằng, hai bàn thắng của Oscar và Mikel, cầu thủ có pha lập công đầu tiên sau 185 trận đấu, lại càng khiến Mourinho bảo vệ quan điểm của mình. Tồi tệ hơn, nếu Chelsea vẫn giữ được ngôi đầu bảng, HLV người Bồ càng có lý do để cười nhạo tất cả. Nào, còn ai dám bảo Chelsea khủng hoảng. Chelsea chơi bóng ném, hoặc bóng rổ và không chiến thuật. Nhưng, chẳng phải chúng tôi vẫn đang dẫn đầu đó sao?
![]() |
| Jose Mourinho chưa làm hài lòng ông chủ với một chiến thắng nhọc nhằn |
Chelsea chơi bóng mà không có ý tưởng nào cụ thể. Đơn giản, họ chỉ cố gắng giữ lấy trái bóng và tìm cách đẩy nó lên phía trước. Còn làm thế nào để biến các nỗ lực ấy thành bàn thắng, Chelsea không biết. Họ, với rất nhiều các cầu thủ hoạt động ở khu trung tâm, đã bị vón cục trước khung thành Stockdale. 24 lần uy hiếp khung thành đối phương nhưng tất cả đều vô nghĩa. Giả sử các học trò của Martin Jol vẫn giữ được tính kỷ luật và sự chủ động, chắc chắn, Mourinho còn lâu mới thoát ra khỏi thảm họa.
Bỏ ra cả đống tiền (mới nhất là 140 triệu bảng trong mùa hè qua), Abramovich rõ ràng muốn một diện mạo khác, thay vì bế tắc và không biết cách ghi bàn. Có thể sau này sẽ khác, nhưng hiện tại, Mourinho đã không biết cách ép những đồng tiền lên tiếng. Người ta nói rằng, khi lịch sử bị lặp lại bởi chính nó, đầu tiên là bi kịch và sau đó là trò hề. HLV người Bồ đã cố gắng làm khác đi, nhưng không thể.
![]() |
| Ông trùm Roman Abramovich trầm tư khi xem các cầu thủ của mình thi đấu |
Phải chăng vì muốn thay đổi quan niệm này, Mou đã từ bỏ lối phát triển từ hai cánh sở trường để tập trung cho mặt trận trung tâm? Các mũi nhọn tấn công của Chelsea, từ Schuerrle, Oscar tới Hazard luôn có xu hướng di chuyển vào bên trong, nơi tập trung cực nhiều cầu thủ Fulham để tìm cách phối hợp chứ không bám cánh. Điều này khiến khu vực này đã chật chội lại càng thêm bí bách. Chính điều này đã hạn chế sự sáng tạo và thu hẹp khả năng phối hợp của các cầu thủ Chelsea, chứ không phải vì họ chơi tồi (có thể thấy rõ điều này ở sự suy giảm của Eden Hazard). Khai thác khoảng không gian rộng lớn ở hai biên chỉ là hai hậu vệ, Ashley Cole và Ivanovic. Tuy nhiên, hiệu suất đột phá thành công của bộ đôi này là không cao.
Nhiều người đã nhận ra sự nghèo nàn về mặt chiến thuật của Mou, trong khoảng thời gian đã qua. Tuy nhiên, có thể thấy rằng, “Người đặc biệt” không có phương án B. Chelsea vẫn duy trì cách tiếp cận đơn điệu và bảo thủ ấy. Tiếc rằng, hai bàn thắng của Oscar và Mikel, cầu thủ có pha lập công đầu tiên sau 185 trận đấu, lại càng khiến Mourinho bảo vệ quan điểm của mình. Tồi tệ hơn, nếu Chelsea vẫn giữ được ngôi đầu bảng, HLV người Bồ càng có lý do để cười nhạo tất cả. Nào, còn ai dám bảo Chelsea khủng hoảng. Chelsea chơi bóng ném, hoặc bóng rổ và không chiến thuật. Nhưng, chẳng phải chúng tôi vẫn đang dẫn đầu đó sao?
Thanh Hải |
00:00 30/11/-0001















