Vì chuộng bóng đá tấn công đẹp mắt, nên không ít lần Brazil phải ôm hận thất bại trong đau đớn vì phòng thủ kém vững chắc. Chắc chắn không người dân Brazil nào quên được "bóng ma Uruguay" của năm 1950, nơi các hảo thủ Brazil gục ngã 1-2 tức tưởi trước các bậc tiền bối của Suarez ngay trên sân nhà. Khi chỉ cần tỉ số hòa là đủ cho Selecao hân hoan nâng cao cúp vàng chạy khắp thành phố Rio trên mỗi chiếc xe hơi đề sẵn tên của 22 tuyển thủ. Ngày đó không có lễ hội Canaval sôi động cùng đoàn vũ nữ với thân hình nóng bỏng quay cuồng điệu Samba chiến thắng, thay vào đó là cả "trời tang tóc" bao phủ đất nước Brazil. Biết làm sao được, bóng đá như cuộc đời, không ai lường trước điều bất ngờ xảy đến.
![]() |
| Brazil hai lần cạn chén đắng tại World Cup. Ảnh: Internet |
Nhưng trận Tứ kết Mexico 86 mới gây cho tôi nhiều cảm xúc nhất. Bóng đá tấn công đẹp mắt đã lên ngôi. Khán giả say sưa thưởng thức nét đẹp của bóng đá mà hai đội Pháp và Brazil trình diễn. Trận đấu mà kẻ thắng người bại đều để lại nuối tiếc dai dẳng trong lòng khán giả. Tiếc nuối cũng phải! Brazil thua Pháp 3-4 trên chấm phạt đền luân lưu. Cả hai có hàng tiền vệ trong mơ. Nếu Pháp có Platini, Tigana, Girrese, Fernandez được mệnh danh là "khối vuông huyền ảo" thì Brazil có "bộ tứ kim cương" với Socrates đánh gót khó lường, Zico mỗi khi vào sân thường kiếm về cho đội mình một quả phạt đền, Junior đá bóng nhẹ nhàng như làm xiếc, Alemao mạnh mẽ thực dụng. Trận đấu quá đẹp mắt và đầy kịch tính. Nhưng Brazil lại gục ngã. Cú đá của Fernandez dội cột dọc, đập vào lưng thủ môn Carlos văng ngược vào lưới Brazil như một trò đùa của số mệnh.
Neymar, Oscar, Paulinho, Gustavo muốn giúp Selecao vui sướng đính trên ngực áo mỗi tuyển thủ thêm một ngôi sao nữa thì phải nhớ thi đấu thận trọng, không sai sót, không bỏ lỡ cơ hội ghi bàn và hàng thủ thật vững chắc. Quan trọng là mọi người hãy quên "hai cái bóng ma" Uruguay và Pháp đó đi. Đó là hai trong những thất bại phũng phàng nhất của Brazil. Họ đã cạn chén đắng trong hai lần thất bại đau đớn nhất. Pele đã khóc, toàn thể người dân đã khóc vì bóng đá đẹp nhất cuối cùng lại...thua. Đó là một phần tất yếu của bóng đá. Cứ đá thắng mãi thì tính quyết liệt, gay cấn sẽ giảm sút và mất đi điều bất ngờ đầy thú vị. Tình đẹp là tình... dang dở, nhưng lỗi hẹn (đoạt cúp vàng) tại trận Chung kết trên sân nhà là điều không tín đồ bóng đá Brazil nào mong muốn.
(Bạn đọc: Hoàng Thảo)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam















