Việc HLV Enzo Maresca bị sa thải ngay ngày đầu năm mới 2026, chỉ không lâu sau khi mang về hai danh hiệu Europa Conference League và FIFA Club World Cup cho Chelsea, đã phơi bày một sự thật trần trụi, tại Stamford Bridge, năng lực chuyên môn đôi khi không quan trọng bằng sự phục tùng.
Khi chiếc ghế huấn luyện viên trưởng trở thành quân cờ trong cuộc chiến quyền lực của giới chủ, Maresca không phải người đầu tiên, và chắc chắn chưa phải người cuối cùng trở thành "vật tế thần".
Nghịch lý của sự thành công: Khi danh hiệu không còn là bảo hiểm
Nếu nhìn vào bảng thành tích, việc sa thải Enzo Maresca là một quyết định điên rồ về mặt thể thao. Chỉ trong mùa giải đầu tiên, ông đã giúp Chelsea giành chức vô địch Conference League và FIFA Club World Cup. Thậm chí, giai đoạn cuối tháng 11/2025, Maresca còn dẫn dắt đội bóng đánh bại Barcelona bằng chiến thắng thuyết phục 3-0 ở Champions League và cầm hòa đội dẫn đầu Ngoại hạng Anh, Arsenal với tỷ số 1-1 ở thế thiếu người trong khoảng 1 giờ đồng hồ.
Tuy nhiên, trong cấu trúc quản trị của BlueCo với hai ông chủ Todd Boehly và Behdad Eghbali, danh hiệu chỉ là điều kiện cần nhưng chưa đủ. Việc một HLV vừa mang về cúp thế giới cho CLB lại bị đưa vào danh sách "thanh trừng" ngay khi phong độ sụt giảm trong tháng 12 đã đặt ra dấu hỏi lớn về tính bền vững trong chiến lược của Chelsea.
Điều này cho thấy giới chủ Chelsea không vận hành đội bóng dựa trên sự kiên nhẫn dài hạn, mà dựa trên những biến số ngắn hạn của cảm xúc và áp lực thành tích ngay trước mắt.
Vết nứt quyền lực: Khi HLV chạm vào "vùng cấm"
Mâu thuẫn thực sự giữa Maresca và giới chủ không bùng phát từ những trận thua trên sân cỏ mà từ những rạn nứt trong phòng họp báo. Cột mốc ngày 13/12/2025 sau trận thắng Everton là một ví dụ điển hình. Maresca đã công khai nhắc đến "48 giờ tồi tệ nhất" và ám chỉ việc "nhiều người" không ủng hộ ông.
Theo các nguồn tin từ truyền thông Anh, ban lãnh đạo Chelsea cảm thấy "bị sốc" và "bối rối" trước những bình luận này. Trong mô hình quản trị của Chelsea, HLV trưởng chỉ được coi là một "Head Coach" (Huấn luyện viên thuần túy) trong một hệ thống phân cấp chặt chẽ, nơi mọi quyền lực chuyển nhượng và định hướng đều nằm trong tay các giám đốc thể thao và giới chủ.
Việc Maresca đòi hỏi nhiều quyền lực hơn và công khai bày tỏ sự bất mãn về dự án của CLB đã trực tiếp chạm vào "vùng cấm" quyền lực của giới chủ BlueCo.
Cấu trúc quản trị "sắt đá" và số phận của những kẻ phản kháng
Chelsea hiện tại được vận hành như một doanh nghiệp với bộ máy tuyển trạch và quản trị khổng lồ. Câu lạc bộ khẳng định Maresca không bị can thiệp vào việc chọn đội hình, nhưng họ cũng kiên quyết không thay đổi cấu trúc tuyển trạch vốn tập trung vào các tài năng trẻ để đáp ứng yêu cầu cá nhân của HLV.
Sự cố "giả bệnh" trốn họp báo sau trận hòa Bournemouth của Maresca là giọt nước tràn ly. Trong mắt giới chủ, đây không chỉ là sự thiếu chuyên nghiệp mà là một hành động "đình công" về mặt tư tưởng.
Khi một nhà quản trị (HLV) không còn cùng nhìn về một hướng với các cổ đông (giới chủ), sự đào thải là tất yếu. Việc Chelsea đã chuẩn bị sẵn phương án thay thế là Liam Rosenior từ câu lạc bộ có chung chủ sở hữu, Strasbourg cho thấy Ban lãnh đạo luôn có sẵn "phụ tùng" để thay thế cho bất kỳ mắt xích nào dám đi chệch khỏi đường ray mà họ đã vạch sẵn.
Chelsea: Sàn giao dịch chứng khoán thay vì một đội bóng
Khi Maresca bị sa thải, ông đã là huấn luyện viên chính thức thứ 5 rời đi trong chưa đầy 4 năm dưới thời BlueCo. Con số này nói lên một quy trình quản trị lỗi, thay vì xây dựng bản sắc bóng đá dựa trên sự ổn định, Chelsea đang vận hành như một sàn giao dịch chứng khoán, nơi sự kiên nhẫn bằng không và cảm xúc được điều khiển bởi bảng điện tử của các kết quả trước mắt.
Đội hình của Chelsea hiện tại là một trong những tập thể trẻ nhất Ngoại hạng Anh, nơi các cầu thủ cần thời gian để nhào nặn. Thế nhưng, giới chủ lại đòi hỏi những kết quả tức thì trong một môi trường đầy biến động. Maresca, dù có sai lầm về mặt chiến thuật khi để mất 15 điểm từ thế dẫn bàn, nhưng xét cho cùng, ông cũng chỉ là nạn nhân của một hệ thống quản trị đánh giá con người qua những con số và sự trung thành là điều xa xỉ.
Bi kịch tại Stamford Bridge không nằm ở việc Maresca là một HLV không đủ năng lực, mà nằm ở chỗ ông đã tin rằng những danh hiệu và thành công trên sân cỏ có thể giúp mình có thêm tiếng nói trước giới chủ quyền thế. Tại Chelsea hiện nay, quyền lực không nằm ở băng ghế chỉ đạo, nó nằm ở các văn phòng tầng cao tại London và New York.
Ngày nào Chelsea còn coi HLV là những "vật tế thần" cho những sai lầm trong hoạch định chiến lược và sự thiếu kiên nhẫn của giới chủ, thì ngày đó Stamford Bridge vẫn sẽ chỉ là nơi đến và đi của những hy vọng dang dở. Maresca có thể sẽ rời đi với một khoản đền bù hấp dẫn, nhưng danh tiếng và sự nghiệp của ông đã trở thành một vết sẹo mới trong cuốn nhật ký quản trị đầy hỗn loạn của BlueCo.
Nếu độc giả muốn tìm hiểu về lịch sử câu lạc bộ Chelsea, đừng bỏ qua bài viết Lịch sử Câu lạc bộ Chelsea: Con đường từ Stamford Bridge vươn ra chinh phục châu Âu.










