Trong tay Don Electrón là mô hình chiếc cúp vàng bằng nhựa. Gần như suốt trận, anh ở trần, hát và bắt nhịp cho mọi người hát. Phần còn lại của thời gian anh dạy tôi hát theo. “Anh thích Maradona, đúng không?”, Don hỏi. Tôi gật đầu. “Vậy thì anh phải thuộc bài này”.
“Maradona vĩ đại hơn Pele”
Don hát: “Brazil, ngươi hãy nói nghe cảm giác của ngươi khi bố bự ghé nhà. Ta thề rằng dù năm tháng trôi qua nhưng ta không bao giờ quên, Diego đã rê bóng và Canni (Claudio Canniggia) đã đâm thủng lưới như thế nào. Ngươi đã khóc ròng từ thời nước Ý (World Cup 1990) tới giờ. Rồi ngươi sẽ thấy Messi lại mang cúp về cho ta. Maradona vĩ đại hơn Pele”.
Rất tiếc là khi tôi dịch nghĩa ra tiếng Việt thì cái hồn bài hát bay đi rất nhiều, nhưng đại ý đó là câu chuyện kể về trận đấu giữa hai đội thời World Cup 1990, khi Argentina thắng Brazil 1-0 với bàn thắng của Canniggia. Sau khi chê cười Brazil, bài hát đưa ra một câu “hăm dọa” rằng Messi sẽ lại mang cúp về cho Argentina và kết thúc bằng một niềm tin sắt đá của người Argentina: Maradona vĩ đại hơn Pele.
Bài hát đơn giản, ngắn gọn, nhưng giai điệu cực vui, nhất là cái điệp khúc “Maradona vĩ đại hơn Pele” cứ lặp đi lặp lại như một sự xác tín, một chân lý vậy. Don bảo: “Brazil vô địch nhiều lần hơn chúng tôi nhưng không bao giờ mạnh hơn chúng tôi trong các cuộc đối đầu. Năm nay, Messi sẽ nâng cúp ngay trên đất Brazil”. Tôi thắc mắc, liệu Argentina chỉ trông chờ vào mỗi Messi có quá mạo hiểm không. Don nói: “Argentina là một đội bóng, không phải chỉ có cá nhân Messi. Nhưng Messi, ở vị trí nhạc trưởng, sẽ xốc toàn đội đi lên giành chiến thắng”.
Messi cực hay và đang trở thành nơi bám víu cho niềm kỳ vọng ngày một lớn dần của người Argentina. Đất nước này từng 2 lần vô địch thế giới, nhưng lần gần nhất cách nay đã 28 năm. Trong 28 năm đó, Brazil, Ý, Đức đã kịp bổ sung vào bộ sưu tập của mình những ngôi sao nữa, thế giới cũng đã chào đón thêm 2 nhà vô địch: Pháp và Tây Ban Nha.
Còn Argentina vẫn dừng lại với 2 danh hiệu, thậm chí trên sân chơi World Cup, họ chỉ mới một lần mấp mé ngôi vua vào năm 1990, sau đó thì trượt dần vào bóng tối. Khát khao tích tụ, chưa bao giờ niềm kỳ vọng của người Argentina lớn như lúc này, rằng sau vị thánh Maradona, họ sẽ tìm ra nhà vua mới: Lionel Messi. Niềm kỳ vọng đó, nỗi khát khao đó càng trở nên lớn lao, cháy bỏng hơn bao giờ hết khi World Cup được tổ chức trên đất Brazil. Đoạt cúp ngay trên đất Brazil thì không có gì hả hê bằng.
Hẹn gặp ở Rio
Tan trận đấu, tôi ra bờ Guaiba để đợi hoàng hôn, dù không mấy hy vọng sẽ được chứng kiến cảnh trời nước rực rỡ “đẹp nhất thế gian” bởi hôm ấy là một ngày đầy mây xám. Nơi đây người Brazil gọi là sông Guaiba (Rio Guaiba) nhưng thực ra là vùng hợp lưu của 5 con sông trước khi đổ ra đầm Patos rộng mênh mông. Vùng nước Guaiba có lẽ nên được gọi là hồ hoặc đầm phá thì đúng hơn. Một niềm tự hào nữa của người dân địa phương đó là khung cảnh huy hoàng trên sông Guaiba khi hoàng hôn xuống.
Tôi đi cùng những người Argentina, bởi sau trận thắng của đội tuyển, họ chẳng có gì làm ngoài việc ăn mừng và trêu chọc dân Brazil. Cả Porto Alegre tràn ngập người Argentina, nên trận đấu với Nigeria coi như là trận sân nhà của họ. Thử tưởng tượng xem, một thành phố chỉ có 1,5 triệu dân rồi sau một đêm có thêm 100.000 người nữa đổ về, mà con số tăng thêm này lại quy tụ vào vài nơi: sân vận động, khu Fan Fest, các tụ điểm ăn chơi. Cho nên mật độ Argentina tại Porto Alegre phải nói là đậm đặc.
“Nhiều người lái xe suốt ngày đêm để đến đây dù không mua được vé và phải ngủ qua đêm trên xe. Tất cả chỉ để được thấy Messi và đồng đội thi đấu, để chứng kiến giấc mơ đang dần trở thành hiện thực”, Don Electrón nói khi chúng tôi ngồi uống bia bên bờ Guaiba.
Xung quanh, những đám người Argentina chốc chốc lại hát lên điệp khúc: “Maradona vĩ đại hơn Pele” và Don lại khuyến khích tôi phụ họa theo. Cứ thế mà cũng hết cả buổi chiều, thành phố đã lên đèn mà tôi thì chưa hề được chứng kiến cảnh huy hoàng trên sông. Thực ra, buổi chiều hôm ấy tôi đã không thấy sắc vàng, chỉ thấy một màu xanh biếc. Cả một vùng sông nước mênh mông của Guiaba huyền hoặc cũng dường như được người Argentina nhuộm nên xanh biếc.
“Khoảng 100.000 người Argentina đã đến đây và sẽ có thêm nhiều người nữa tiếp tục đến những nơi khác. Chúng tôi đang thực hiện một cuộc hành hương vĩ đại để đón vị vua mới của mình”, Don nói trước khi chia tay để đi Sao Paulo. Còn tôi cũng rời miền nam để lên Belo Horizonte xem trận Brazil gặp Chile. Tôi không biết mình có kịp trở lại để xem trận Argentina - Thụy Sĩ tại Sao Paulo hay không, nên đành hẹn anh một dịp khác: “Gặp lại ở Rio de Janeiro nhé!”. Don cười: “Tất nhiên rồi, lúc đó anh phải có mặt để chúc mừng chúng tôi”.
![]() |
| Người hâm mộ Argentina đặt niềm tin vào Messi mãnh liệt như từng đặt vào Maradona trước đây - Ảnh: Đỗ Hùng |
“Maradona vĩ đại hơn Pele”
Don hát: “Brazil, ngươi hãy nói nghe cảm giác của ngươi khi bố bự ghé nhà. Ta thề rằng dù năm tháng trôi qua nhưng ta không bao giờ quên, Diego đã rê bóng và Canni (Claudio Canniggia) đã đâm thủng lưới như thế nào. Ngươi đã khóc ròng từ thời nước Ý (World Cup 1990) tới giờ. Rồi ngươi sẽ thấy Messi lại mang cúp về cho ta. Maradona vĩ đại hơn Pele”.
Rất tiếc là khi tôi dịch nghĩa ra tiếng Việt thì cái hồn bài hát bay đi rất nhiều, nhưng đại ý đó là câu chuyện kể về trận đấu giữa hai đội thời World Cup 1990, khi Argentina thắng Brazil 1-0 với bàn thắng của Canniggia. Sau khi chê cười Brazil, bài hát đưa ra một câu “hăm dọa” rằng Messi sẽ lại mang cúp về cho Argentina và kết thúc bằng một niềm tin sắt đá của người Argentina: Maradona vĩ đại hơn Pele.
Bài hát đơn giản, ngắn gọn, nhưng giai điệu cực vui, nhất là cái điệp khúc “Maradona vĩ đại hơn Pele” cứ lặp đi lặp lại như một sự xác tín, một chân lý vậy. Don bảo: “Brazil vô địch nhiều lần hơn chúng tôi nhưng không bao giờ mạnh hơn chúng tôi trong các cuộc đối đầu. Năm nay, Messi sẽ nâng cúp ngay trên đất Brazil”. Tôi thắc mắc, liệu Argentina chỉ trông chờ vào mỗi Messi có quá mạo hiểm không. Don nói: “Argentina là một đội bóng, không phải chỉ có cá nhân Messi. Nhưng Messi, ở vị trí nhạc trưởng, sẽ xốc toàn đội đi lên giành chiến thắng”.
Messi cực hay và đang trở thành nơi bám víu cho niềm kỳ vọng ngày một lớn dần của người Argentina. Đất nước này từng 2 lần vô địch thế giới, nhưng lần gần nhất cách nay đã 28 năm. Trong 28 năm đó, Brazil, Ý, Đức đã kịp bổ sung vào bộ sưu tập của mình những ngôi sao nữa, thế giới cũng đã chào đón thêm 2 nhà vô địch: Pháp và Tây Ban Nha.
Còn Argentina vẫn dừng lại với 2 danh hiệu, thậm chí trên sân chơi World Cup, họ chỉ mới một lần mấp mé ngôi vua vào năm 1990, sau đó thì trượt dần vào bóng tối. Khát khao tích tụ, chưa bao giờ niềm kỳ vọng của người Argentina lớn như lúc này, rằng sau vị thánh Maradona, họ sẽ tìm ra nhà vua mới: Lionel Messi. Niềm kỳ vọng đó, nỗi khát khao đó càng trở nên lớn lao, cháy bỏng hơn bao giờ hết khi World Cup được tổ chức trên đất Brazil. Đoạt cúp ngay trên đất Brazil thì không có gì hả hê bằng.
Hẹn gặp ở Rio
![]() |
| Một CĐV nữ xinh đẹp của Argentina - Ảnh: Đỗ Hùng |
Tan trận đấu, tôi ra bờ Guaiba để đợi hoàng hôn, dù không mấy hy vọng sẽ được chứng kiến cảnh trời nước rực rỡ “đẹp nhất thế gian” bởi hôm ấy là một ngày đầy mây xám. Nơi đây người Brazil gọi là sông Guaiba (Rio Guaiba) nhưng thực ra là vùng hợp lưu của 5 con sông trước khi đổ ra đầm Patos rộng mênh mông. Vùng nước Guaiba có lẽ nên được gọi là hồ hoặc đầm phá thì đúng hơn. Một niềm tự hào nữa của người dân địa phương đó là khung cảnh huy hoàng trên sông Guaiba khi hoàng hôn xuống.
Tôi đi cùng những người Argentina, bởi sau trận thắng của đội tuyển, họ chẳng có gì làm ngoài việc ăn mừng và trêu chọc dân Brazil. Cả Porto Alegre tràn ngập người Argentina, nên trận đấu với Nigeria coi như là trận sân nhà của họ. Thử tưởng tượng xem, một thành phố chỉ có 1,5 triệu dân rồi sau một đêm có thêm 100.000 người nữa đổ về, mà con số tăng thêm này lại quy tụ vào vài nơi: sân vận động, khu Fan Fest, các tụ điểm ăn chơi. Cho nên mật độ Argentina tại Porto Alegre phải nói là đậm đặc.
“Nhiều người lái xe suốt ngày đêm để đến đây dù không mua được vé và phải ngủ qua đêm trên xe. Tất cả chỉ để được thấy Messi và đồng đội thi đấu, để chứng kiến giấc mơ đang dần trở thành hiện thực”, Don Electrón nói khi chúng tôi ngồi uống bia bên bờ Guaiba.
Xung quanh, những đám người Argentina chốc chốc lại hát lên điệp khúc: “Maradona vĩ đại hơn Pele” và Don lại khuyến khích tôi phụ họa theo. Cứ thế mà cũng hết cả buổi chiều, thành phố đã lên đèn mà tôi thì chưa hề được chứng kiến cảnh huy hoàng trên sông. Thực ra, buổi chiều hôm ấy tôi đã không thấy sắc vàng, chỉ thấy một màu xanh biếc. Cả một vùng sông nước mênh mông của Guiaba huyền hoặc cũng dường như được người Argentina nhuộm nên xanh biếc.
“Khoảng 100.000 người Argentina đã đến đây và sẽ có thêm nhiều người nữa tiếp tục đến những nơi khác. Chúng tôi đang thực hiện một cuộc hành hương vĩ đại để đón vị vua mới của mình”, Don nói trước khi chia tay để đi Sao Paulo. Còn tôi cũng rời miền nam để lên Belo Horizonte xem trận Brazil gặp Chile. Tôi không biết mình có kịp trở lại để xem trận Argentina - Thụy Sĩ tại Sao Paulo hay không, nên đành hẹn anh một dịp khác: “Gặp lại ở Rio de Janeiro nhé!”. Don cười: “Tất nhiên rồi, lúc đó anh phải có mặt để chúc mừng chúng tôi”.
|
Đỗ Hùng |
00:00 30/11/-0001
















