Trong ký ức của tôi, những mùa hè có World Cup đều là những mùa hè rất tuyệt vời, tối bóng đá, ăn bóng đá, ngủ bóng đá và tình yêu với trái bóng tròn trong trái tim tôi luôn luôn rực cháy.
Tôi bắt đầu xem World Cup lần đầu tiên là vào năm 2006, năm người Đức đăng cai tổ chức giải đấu. Hồi ấy tôi đã bắt đầu có tình cảm với Mannschaft và cố gắng không bỏ sót trận đấu nào mà họ góp mặt. Vì ở nông thông nên không có lịch để treo trong nhà, thế là tôi bèn mua giấy bút về để chép lịch thi đấu rồi dán lên tường cho nhớ. Logo của World Cup tôi cũng vẽ và tô màu thật đậm rồi dán trên tường nhà mình. Thế là không khí của World Cup đầy ắp ngôi nhà tôi đang ở.
Còn nhớ, hồi ấy ở quê tôi còn nghèo nhưng mấy chú, mấy bác ở quê lại rất máu xem đá bóng. Nhà tôi may máy sở hữu chiếc tivi màn hình 14 inch được mọi người khen là rõ nhất xóm. Thành ra, cứ tới trận đấu nào hay, mấy chú, mấy bác sau khi đi làm về lại tụ tập cùng nhau trước sân nhà tôi, ngồi xếp bằng trên mảnh chiếu với mấy đĩa mồi và hướng mắt theo dõi trận đấu trên màn ảnh nhỏ. Lâu lâu, có những pha bóng hấp dẫn, họ lại la hét lên inh ỏi, rồi bàn luận, rồi trao đổi về cầu thủ, về lối chơi và về bình luận viên. Cứ mỗi lúc như vậy, người vào nhà tôi để xem World Cup lại càng đông, không khí rôn rả chẳng kém gì trong rạp chiếu phim là mấy.
World Cup đối với tôi như một thứ món ăn tinh thần không thể thiếu. World Cup 2010 có thể nói là một kỳ World Cup tràn đầy những cảm xúc khó tả. Tình yêu dành cho đội tuyển Đức thôi thúc tôi không bỏ sót trận đấu nào của họ. Những buổi tối thức khuya đến tận 2 giờ sáng, cũng có khi trong người cảm thấy không được khỏe nhưng khi trên tivi có phát sóng trận đấu nào đấy là bỗng dưng tan biến hết mọi lo toan, buồn phiền và tập trung xem từng diễn biến của trận đấu.
Một mùa World Cup nữa lại đến và một tháng chỉ có bóng đá sắp sửa đến với tôi như một món quà ý nghĩa mà cuộc đời ban tặng cho những trái tim yêu trái bóng tròn. Bóng đá là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi và của rất nhiều người khác trên hành tinh này.
(Bạn đọc: Nguyễn Duy Thi)
Tôi bắt đầu xem World Cup lần đầu tiên là vào năm 2006, năm người Đức đăng cai tổ chức giải đấu. Hồi ấy tôi đã bắt đầu có tình cảm với Mannschaft và cố gắng không bỏ sót trận đấu nào mà họ góp mặt. Vì ở nông thông nên không có lịch để treo trong nhà, thế là tôi bèn mua giấy bút về để chép lịch thi đấu rồi dán lên tường cho nhớ. Logo của World Cup tôi cũng vẽ và tô màu thật đậm rồi dán trên tường nhà mình. Thế là không khí của World Cup đầy ắp ngôi nhà tôi đang ở.
![]() |
| Và một mùa World Cup nữa lại đến. Ảnh: Internet |
Còn nhớ, hồi ấy ở quê tôi còn nghèo nhưng mấy chú, mấy bác ở quê lại rất máu xem đá bóng. Nhà tôi may máy sở hữu chiếc tivi màn hình 14 inch được mọi người khen là rõ nhất xóm. Thành ra, cứ tới trận đấu nào hay, mấy chú, mấy bác sau khi đi làm về lại tụ tập cùng nhau trước sân nhà tôi, ngồi xếp bằng trên mảnh chiếu với mấy đĩa mồi và hướng mắt theo dõi trận đấu trên màn ảnh nhỏ. Lâu lâu, có những pha bóng hấp dẫn, họ lại la hét lên inh ỏi, rồi bàn luận, rồi trao đổi về cầu thủ, về lối chơi và về bình luận viên. Cứ mỗi lúc như vậy, người vào nhà tôi để xem World Cup lại càng đông, không khí rôn rả chẳng kém gì trong rạp chiếu phim là mấy.
World Cup đối với tôi như một thứ món ăn tinh thần không thể thiếu. World Cup 2010 có thể nói là một kỳ World Cup tràn đầy những cảm xúc khó tả. Tình yêu dành cho đội tuyển Đức thôi thúc tôi không bỏ sót trận đấu nào của họ. Những buổi tối thức khuya đến tận 2 giờ sáng, cũng có khi trong người cảm thấy không được khỏe nhưng khi trên tivi có phát sóng trận đấu nào đấy là bỗng dưng tan biến hết mọi lo toan, buồn phiền và tập trung xem từng diễn biến của trận đấu.
Một mùa World Cup nữa lại đến và một tháng chỉ có bóng đá sắp sửa đến với tôi như một món quà ý nghĩa mà cuộc đời ban tặng cho những trái tim yêu trái bóng tròn. Bóng đá là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi và của rất nhiều người khác trên hành tinh này.
(Bạn đọc: Nguyễn Duy Thi)
|
00:00 30/11/-0001















