![]() |
| Võ sĩ Pongprayoon Kaeo và tay vợt Lee Chong Wei (ảnh trong bài) được kỳ vọng giành vàng nhưng đều thất bại |
GIẢM HUY CHƯƠNG, LẠI TRẮNG VÀNG
4 năm trước tại Olympic Bắc Kinh 2008, khu vực Đông Nam Á có 5 nước đoạt huy chương gồm: Thái Lan (2V, 2B xếp thứ 31/81 nước có huy chương), Indonesia (1V, 1B, 3Đ xếp 42), Maylaysia, Singapore và Việt Nam cùng đoạt 1 HCB và đồng xếp hạng 71. Thế nhưng tại London 2012 chỉ còn 4 nước có huy chương là Thái Lan (2B, 1Đ) xếp thứ 57/79 đoàn có huy chương; Indonesia và Malaysia cùng giành 1B, 1Đ và đồng xếp thứ 63; Singapore 2Đ xếp hạng 75.
![]() |
Qua những thông số nói trên, Malaysia được xem là tiến bộ vì có thêm 1 HCĐ so với kỳ đại hội trước, trong khi những nước khác lại thất bại, nhất là Thái Lan và Indonsia đã trắng huy chương vàng.
Thực tế là ở kỳ đại hội lần này, các cường quốc về thể thao như Mỹ, Trung Quốc, Liên hiệp Anh, Nga, Hàn Quốc, Đức, Pháp, Italia, Nhật Bản… đều có sự tập trung mạnh mẽ cho việc tranh tài ở đấu trường thể thao lớn nhất hành tinh, và đã chứng tỏ sự vượt trội khi gần như thâu tóm toàn bộ số HCV của đại hội. Trong khi đó, các nước khu vực Đông Nam Á như Thái Lan, Indonesia, Malaysia, Singapore dù vẫn có những tiến bộ và vẫn đoạt huy chương ở các môn mũi nhọn của họ như cử tạ, boxing, cầu lông, bóng bàn giống những kỳ Olympic trước, nhưng trước các đối thủ quá mạnh, các VĐV Đông Nam Á lép vế hẳn. Trong số này, đáng tiếc nhất là Thái Lan và Malaysia.
Đơn cử ở môn boxing, võ sĩ Pongprayoon Kaeo (Thái Lan) vào chung kết hạng cân 49kg nam gặp đối thủ Zou Shiming (Trung Quốc). Hừng hực khí thế và tràn đầy hy vọng, nhưng cuối cùng Kaeo vẫn không thể giành được HCV và gục xuống trong nước mắt khi trọng tài công bố võ sĩ Trung Quốc thắng trận. Trong khi đó, chiếc HCV cầu lông vẫn là sự khát khao của tay vợt số 1 thế giới Lee Chong Wei (Malaysia), khi lần thứ hai liên tiếp anh bị “đối thủ truyền kiếp” Lin Dan (Trung Quốc) giật mất giấc mơ vàng ở trận chung kết đơn nam.
VẼ LẠI BẢN ĐỒ KHU VỰC?
Đông Nam Á có đại hội thể thao lớn nhất khu vực là SEA Games với đầy đủ 11 nước tham dự. Thế nhưng ở những kỳ đại hội ấy, số lượng huy chương và các nước đứng đầu trong bảng xếp hạng thường xuyên dao động và thay đổi theo… nước đăng cai.
Thực tế, Thái Lan vẫn luôn được xem là nước có nền thể thao đứng đầu khu vực Đông Nam Á, và dù thứ hạng có thay đổi chút đỉnh tùy theo các kỳ SEA Games, nhưng không ai có thể phủ nhận điều này. Ngoài ra, Indonesia, Việt Nam, Malaysia, Singapore đều luôn nằm trong tốp đầu. Đặc biệt, Việt Nam suốt từ SEA Games 22 năm 2003 đến nay luôn nằm trong Top 3, nhưng đến Olympic lại thua khá xa so với các nước trong khu vực. Thế vận hội được xem là chuẩn mực và là thước đo chính xác nhất trong việc đánh giá thực lực của một nền thể thao. Vậy câu hỏi đặt ra là có cần vẽ lại bản đồ thể thao của Đông Nam Á?!
Sau Olympic 2012, một chuyên gia của thể thao Việt Nam là ông Trương Ngọc Để - Phó Chủ tịch kiêm TTK Liên đoàn taekwondo Việt Nam đã chia sẻ trên facebook cá nhân rằng: “Qua Olympic, đôi điều nhắn gửi đến những ai muốn đặt niềm hy vọng vào huy chương Olympic thì cần đầu tư tập trung vào những nội dung mà ta có thể bắt kịp đối thủ như điền kinh (nhảy xa và nhảy tam cấp nữ), TDDC (nhảy ngựa), cử tạ (những hạng cân thấp), taekwondo và judo (đều ở 2 hạng cân đầu của nam và nữ), bắn súng, đĩa bay, xe đạp lòng chảo, vật… Hy vọng nếu tập trung đầu tư và làm tốt thì may ra sau 2 kỳ Olympic nữa ta hãy nghĩ đến huy chương”.
Lời nhắn gửi ấy xem ra khá thiết thực để thể thao Việt Nam nhìn lại mình ở thế vận hội lần này, và từ đó làm tốt hơn cho những kỳ Olympic trong tương lai.
















