Trước vòng cuối giải ngoại hạng: Cảm ơn M.U !

07:39 Chủ nhật 13/05/2012

Chức vô địch lần thứ 20 cho Manchester United (M.U) có để sẽ đến từ điều gì đó… ngu xuẩn tại sân Etihad!? Bình luận của Sir Ferguson- với thâm niên 25 năm “dời sông lấp bể giải ngoại hạng- không hẳn là một lời nói “vui” mà còn chứa đựng một thực tế khách quan: cả một mùa giải làm việc quần quật, nhưng thành quả chỉ gói gọn vào chủ nhật này và M.U chỉ có thể làm được tối đa là… 50% mà thôi.

Thật trớ trêu khi cách đây không lâu lắm, với lợi thế dẫn 8 điểm, chẳng ai mảy may nghĩ về một cú trượt chân của M.U. Và nguyên nhân bề nổi của sự thụt lùi có thể đặt tên ngay. Đó chính là những trận thắng èo ụt nhờ các pha té ngã đa dạng của A. Young và dĩ nhiên là kèm theo đó là một xê ri những quyết định có lợi từ “vua sân cỏ”. Nhưng gốc rễ của vấn đề thì chính Ferguson cũng chỉ ra: để đảm bảo thành công, một đội bóng cần phải có 5-6 vị trí chơi ổn định suốt cả mùa. M.U đã không thể có được điều này vì ngoại trừ Rooney, các vị trí còn lại đều không đáp ứng được yêu cầu.

Nếu M.U không thể giành được Cúp Premier League 2012 thì đó cũng là điều dễ hiểu bởi. Và cũng càng dễ hiểu hơn vì sao đội hình này không thể khuấy động đấu trường châu lục được như mọi khi. Rõ ràng, M.U cần nhiều hơn là những người già như Giggs, Scholes và những người trẻ như Jones, Young,… Tất nhiên, người ta có thể dễ dàng chất vấn rằng tại sao Ferguson lại không mang về một vài “verdette” hay “vocalist” để tỏa sáng sân khấu Old Traffold. Nhưng tốt hơn là cứ phải tin vào những gì Sir làm và với Ferguson thì thành công là ở tầm nhìn dài hạn chứ không hề “ăn xổi ở thì”.

Rõ ràng, với chất lượng đội ngũ cũng như tương quan lực lượng ở giải ngoại hạng, việc M.U vẫn giữ nhiệt cho cuộc đua cho tới giờ phút cuối cùng như thế này còn hơn là một thành công. Và vì thế, cần phải cảm ơn M.U nhiều. Và trên hết là phải cảm ơn Ferguson nhiều hơn. M.U trong tay ông ấy có thể thua kém về trình độ nhưng không bao giờ đầu hàng về khoản đoàn kết và tinh thần thi đấu.

M.U không bao giờ đầu hàng về khoản đoàn kết và tinh thần thi đấu - Ảnh: Getty

Vị trí thứ 2 tại giải ngoại hạng chắc chắn không phải là kết cục tồi tệ nếu nhìn sang những gì xảy ra với Arsenal hay Chelsea- đội được đầu tư khủng khiếp hơn nhiều. Chính sách trẻ hóa chẳng mấy khi thu được thành công tức thì và “bầy trẻ của nhà Ferguson” vẫn có tương lai sáng lạn. Người hâm mộ vẫn kỳ vọng vào sự đột phá của M.U trên thị trường chuyển nhượng mùa hè này nhằm làm tươi mới khu vực trung tâm, nơi cả Giggs và Scholes đều trở nên là những “lựa chọn chẳng đặng đừng”. Các đối thủ của M.U chắc chắn sẽ không dừng lại ở việc tăng cường sức mạnh và vì thế sẽ là ngạc nhiên lớn nếu Ferguson một lần nữa chỉ chú trọng các ngôi sao tiềm năng hơn là những sao đã thành danh.

Song đó là chuyện của tương lai. Còn hiện tại, M.U bước vào trận đấu cuối cùng với điểm số cân bằng đội dẫn đầu và 8 bàn thắng. Sân khấu chính của giải ngoại hạng chắc chắn sẽ dời về Etihad- sân nhà của đội đầu bảng và là nơi mà “đội bóng tỷ đô” sẽ xử lý nốt “con mồi đang ở bước đường cùng” Queens Park Rengers. Với những người hâm mộ “Quỷ đỏ”, chỉ có những điều… ngu xuẩn xảy ra ở đó mới là thứ đáng theo dõi nhất!?
Trong quá khứ, M.U từng có trải nghiệm không thể nào quên về những cú “lội ngược dòng vĩ đại” hay những màn “chết đi sống lại không tưởng”. Đấy là 2 bàn thắng liên tiếp vào 2 phút bù giờ của 2 tiền đạo dự bị vào lưới Bayern Munich ở Champions League năm nào. Nhưng tình thế hôm nay không được như vậy và may mắn cũng chưa đủ để giải quyết vấn đề mà còn cần thêm những điều… vớ vẩn nữa! Nhưng tốt hơn hết điều ngu xuẩn đáng chờ đợi đó không nên đến từ bàn thắng khi bóng chưa qua vạch vôi của QPR hay bóng đã qua vạch vôi nhưng trọng tài nói không bàn thắng với Man City.

Liệu Man City có “cầm vàng lại để vàng rơi”? Liệu Man United có “quà tặng từ Thượng đế”? Có điều chắc chắn, nếu M.U có thể lên ngôi nhờ những điều vớ vẩn nào đấy ở Etihad thì đến Thượng đế… cũng phải cười!?

Nhưng như đã nói, cho dù có nhận phải kết cục nào đi chăng nữa thì M.U vẫn vô cùng đáng khen cho những nỗ lực tuyệt vời và trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không để ai đó có thể gắn mác “khủng hoảng” hay “tiền khủng hoảng”… Và vì thế, cần phải cảm ơn M.U, cảm ơn Ngài Ferguson, cảm ơn Rooney, cảm ơn De Gea, cảm ơn Giggs, cảm ơn Scholes,… M.U có thể “dung dăng dung dẻ” khắp nơi trên thế giới để kiếm tiền vào mùa hè và rồi bước vào mùa giải dài thăm thẳm không một ngày nghỉ đông nghỉ Tết… Giải ngoại hạng chưa hề phai nhạt hình bóng M.U và sẽ chẳng bao giờ, ít ra là chừng nào còn có Ferguson hiện diện!

Ferguson là một vị chỉ huy, ông không nên và không cần phải mơ mộng, dù Old Traffold là “nhà hát của những ước mơ”. Nhưng cổ động viên M.U, tại sao lại phải “hạ tiện giấc mơ” nhỉ? Nếu đã yêu những đội bóng như M.U, Arsenal, Barcelona, Real Madrid,… thì phải luôn biết mơ mộng và cũng phải biết chung sống với… ác mộng. Man Untied có thể sẽ làm được một điều gì đó, Man City có thể sẽ đánh mất một điều gì đó , hay cả hai đều không làm được một điều gì đó,… Hãy cứ sống với những giả tưởng này cho đến khi ngày chủ nhật này khép lại….
M.P | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục