Nhấm nháp ly cafe trong một ngõ hẻm tại Warsaw, nhìn cảnh CĐV Nga lũ lượt đi qua, mặt ai cũng buồn rầu không nói một lời, bỗng dưng tôi thấy vị cafe sao đắng quá. Thú thực, tôi là một CĐV trung lập nhưng sau trận thắng tưng bừng của Nga ngày ra quân, cũng như bao CĐV Nga khác, tôi đã rất kỳ vọng vào một điều gì đó được tạo ra bởi những "chú gấu” Nga tại Euro lần này. Thế nhưng sau 1 trận hòa và 1 trận thua thất vọng, sự ngưỡng mộ, yêu mến và niềm kiêu hãnh của CĐV Nga đã "rơi bịch” xuống đất. Người Nga đã tự trách mình bởi chính họ đã đánh rơi cơ hội đi tiếp vào vòng trong. Ông chủ quán cafe người Ba Lan có vẻ biết tôi là phóng viên bởi cách ăn mặc và phương tiện tác nghiệp để bên cạnh, ông hỏi mà như trút bầu tâm sự: "Vậy là Euro đã chính thức hết với người Ba Lan, hết luôn cả với những CĐV Nga đang lững thững đi ngoài kia, anh nhỉ?”.
![]() |
Khi đội bóng của mình dừng bước sớm, CĐV buồn tê tái, còn với ông chủ quán, nỗi buồn càng buồn hơn khi rõ ràng, quán của ông giờ đây không còn đông CĐV Ba Lan tụ tập, tán gẫu trước các trận đấu.
Warsaw đã không còn sôi động như mấy ngày trước sau khi đội chủ nhà phải nói lời chia tay. CĐV Ba Lan và Nga thay vì đánh nhau, quậy phá tung trời thì hôm qua, nhìn nhau mặt đầy tâm trạng. Những sắc màu đỏ trắng của CĐV Ba Lan, xanh trắng của CĐV Nga chỉ trong một ngày, đã biến mất khỏi những con phố Warsaw. Cùng với đó, màu xanh của CĐV Ireland và có thể là màu vàng của Thụy Điển cũng sớm "nhạt”. Euro vẫn còn rất nhiều sắc màu khác, nhưng sự chia tay của đội nhà bao giờ cũng khiến không khí bóng đá mất đi rất nhiều.
Bóng đá quả là khắc nghiệt, từ sự kỳ vọng, sự bùng nổ và nỗi thất vọng chỉ là một ranh giới quá mong manh. Niềm vui của người này lại mang tới nỗi buồn cho kẻ khác. Bóng đá luôn là vậy, chắc chắn những ngày tới, sẽ có thêm những sắc màu biến mất khỏi Euro. Đó sẽ là những sắc màu buồn, sắc màu của sự chia tay với giải đấu...















