Stamford Bridge năm 2012, phút 45 + 2, Chelsea – Barca, Drogba ghi bàn thắng duy nhất qua đó giúp Chelsea đánh bại Barca. Sân Stamford Bridge ngày hôm đó cũng tràn ngập nước nhưng không phải nước mắt, nỗi hạnh phúc vô bờ của các CĐV Chelsea. Đã lâu lắm rồi họ mới lại được chứng kiến một Chelsea khoa học đến thế, một Chelsea mạnh mẽ, vững vàng, một Chelsea đích thực của thời kỳ đỉnh cao. Trong cái thời kỳ đỉnh cao ấy, sắc xanh ấy vẫn luôn nhợt nhạt trong bầu trời Champions League dù đã có lúc họ đã tiến đến trận chung kết.
![]() |
| Thủ lĩnh hàng phòng ngự - John Terry. Ảnh: Internet. |
Chelsea đã thắng trong một trận đấu mà ít ai nghĩ họ sẽ thắng, chiến thắng ấy không đơn giản là chiến thắng trước Barca, mà nó còn là chiến thắng trước chính bản thân họ. Mourinho đã từng nói “Barca được lợi quá nhiều từ việc các đối thủ của họ đã tự thua ngay trong đường hầm”. 3 năm đã trôi qua kể từ cái ngày Chelsea bị loại một cách đầy đau đớn và oan uổng, Barca đang ngày càng mạnh lên thì Chelsea ngày một già đi, trong bối cảnh ấy hẳn Chelsea sẽ run sợ khi đứng trước đối thủ, bởi cả 2 bên đều vẫn còn phần lớn những con người đã tham gia trận đấu cay đắng đó, nhưng không họ không hề run sợ hay tỏ ra bị ám ảnh, họ bình thản như chưa bao giờ trải qua những giờ phút oan nghiệt ấy. Hãy nhìn cái cách Terry chỉ đạo hàng thủ trước những pha bị thổi phạt ngay sát vòng cấm địa, điềm tĩnh, lạnh lùng. Hãy nhìn Lampard khi anh va chạm với cầu thủ Barca trong một pha phản công nhanh, nếu là một cầu thủ khác, hoặc một thời điểm khác, hẳn trọng tài sẽ ngay lập tức bị gây áp lực, nhưng Lampard đã chọn một cách rất “Anh”, đứng dậy và tiếp tục đá bóng như thể anh chưa từng ngã.
Có rất nhiều ý kiến cho rằng Chelsea thắng do Barca thiếu may mắn, hoặc cho rằng trận đấu chẳng có gì đáng xem. Tuy nhiên, trong chiến đấu, chẳng có kẻ yếu nào dại dột “chìa” cái mặt ra cho đối thủ “đấm thoải mái” cả. Trong khi thế mạnh của đối thủ là tấn công và thế mạnh của mình là phòng thủ, có lẽ nào lại đi dại dột lấy sở đoản của mình để chống lại sở trường của bản thân? Franz Beckenbauer đã nói “kẻ mạnh không phải kẻ chiến thắng, kẻ chiến thắng mới là kẻ mạnh”, hoặc như triết học phương Đông có một câu “kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt”, Chelsea đã thắng theo cái cách mà họ được là chính mình dù theo một số người nó là thực dụng và xấu xí.
Kể từ ngày Mourinho ra đi, Chelsea như đứa trẻ bơ vơ giữa chợ, họ chẳng thể tìm ra một phong cánh ổn định cho mình, họ thay đổi lối chơi khi có sự thay đổi HLV, vẫn con người ấy, họ chơi bóng cùng nhau bao nhiêu năm nhưng rồi họ cũng cùng nhau chơi bóng với nhiều phong cách khác nhau, thực dụng đến lạnh lùng có, tấn công đến ngây thơ cũng có. Với những gì đã trải qua cho thấy, chỉ với hình ảnh là một Chelsea lạnh lùng vào thực dụng mới là một Chelsea mạnh mẽ, bất luận sau mùa hè này, HLV nào đến cũng được, cầu thủ nào đi cũng không sao nhưng xin đừng thay đổi lối chơi của Chelsea nữa, vì đây mới là Chelsea có thể trở thành Vua của Châu Âu!
P/S: Bài viết này không nhằm để tranh cãi vấn đề Chelsea thắng may mắn hay Barca thua đen đủi, cũng không nhằm mục đích nhắc lại những chuyện đã qua trong trận đấu tại Stamford Bridge 3 năm trước.
(Bạn đọc: Vũ Thị Quỳnh Anh)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam















