![]() |
Nghe có vẻ chắc cú dù những lần trước những lời hứa hẹn cũng “chắc” lắm.
Thực chất thì người hâm mộ nửa mong đại hội mà nửa chẳng mong chút nào vì những lý do sau:
+ Mong:
- Bóng đá nội mà cứ ngóng cổ chờ đại hội thì mấy ai lo việc chung trong khi đội tuyển và đội U.23 thì cứ trượt dài đá thua bạc nhược mà chẳng quan nào xót.
- Lâu nay có quá nhiều chuyện để lâu… hóa bùn và hy vọng có đại hội thì có tổng kết, mổ xẻ, có hứa hẹn, có chương trình hành động thay vì cha chung chẳng ai khóc.
- Thôi thì cứ mới đi rồi tính còn hơn là quá cũ và quá thiếu trách nhiệm.
+ Không mong:
- Bóng chưa lăn mà cứ nghe ngóng nhân sự sao toàn người cũ làm dễ liên tưởng tới bệnh ê-kíp.
- Bộ không ít lần đưa người vào với hy vọng kiện toàn bộ máy nhưng ai mới bước chân vào cũng thấy mệt mỏi với bộ máy cũ và từ từ rút.
- Ghế đã được sắp theo những trình tự.
Bây giờ lại thấy cái đại hội long đong nhiều khi cũng có nguyên nhân của nó. Đầu tiên là tư cách của các ứng viên chủ tịch chờ mãi không thấy ai giới thiệu nhưng đến giờ thì không phải là giới thiệu nữa mà là nhận xét về ông X, ông Y, ông Z ngày này, tháng nọ không còn là người của tổ chức này, tổ chức kia nữa…
Hóa ra là chuyện giới thiệu con người dù là cho một tổ chức xã hội bây giờ cũng là chuyện rất dè dặt, thận trọng.
Và bóng đá Việt Nam trước một nhiệm kỳ mới lại mang quá nhiều nỗi niềm từ cái khâu nhân sự.
Đến giờ thì nhiều người lại bắt đầu lo lo khi ngày 25.3 đã cận kề nhưng vẫn chưa nhìn ra cái mới hoặc ít nhất cũng là người cũ cho thấy sự mới mẻ với một chương trình hành động.
Sợ nhất là hành động theo bổn cũ soạn lại và “mèo lại hoàn mèo”.
Nguyễn Nguyên |
00:00 30/11/-0001















