Calcio như một đấu trường cổ dù đã hoang tàn nhưng vẫn đủ những chỗ cho những ai yêu nó trú ngụ, lẩn tránh để quên đi thực tại, với trăm mối tơ vò từng ngày vẫn hiện trên những nếp nhăn của những người làm bóng đá Ý. Cứ mỗi mùa hè, những đồng bảng, đồng euro từ thượng nguồn La Liga, Premier League, Bundesliga… như những cơn lũ hung tợn chỉ chực cuốn đi những ngôi sao, những cầu thủ ưu tú của mảnh đất hình chiếc ủng. Vị trí thứ tư trên bảng xếp hạng các giải đấu của UEFA cũng chỉ như đang giữ hộ cho League 1 và có lẽ một ngày không xa sẽ trao lại cho giải đấu từng được coi là đàn em này. Năm nay, Calcio còn ôm mặt buồn thêm khi đội tuyển nước nhà lần thứ hai liên tiếp không vượt qua được vòng bảng World Cup. Nỗi đau của các tifosi, đau như chính vết cắn của Suarez vào vai Chiellini.
Nhưng chỉ cần mùa giải mới khởi tranh, chỉ cần 20 chiếc vespa cùng nổ máy cho chặng đường đến với scudetto, người ta lại quên đi tất cả, lại có thể cùng nhau ngồi uống cà phê và nói chuyện thâu đêm về những điều như màn ra mắt của Allegri, một Milan mới mẻ của Inzaghi hay sức mạnh của bầy sói Roma. Khi lại được sống trong bầu không khí Serie A, reo hò trên những khán đài cũ kĩ bên cạnh những chỗ trống vắng đã mọc lên đầy cỏ, những hang rào ngăn các cổ động viên, những tiếng ầm ầm và đâu đó lóe lên những ngọn pháo sáng. Là những ông chủ đeo kính đen làm người ta mơ hồ liên tưởng đến mafia trên ghế Vip. Là những anh chàng râu rậm, tóc dài chạy trên sân. Là những trận đấu nặng nề chiến thuật, cực kén người xem.
Thật khó cho những ai vốn quen với những trận đấu sôi động đầy màu sắc ở Anh hay vũ điệu bóng đá nhảy múa dưới những ánh đèn rực rỡ tại Tây Ban Nha chịu chuyển kênh để xem bóng đá Ý. Hai giải đấu trên (và có thể cả Đức, Pháp nữa) là biểu tượng cho sự hào nhoáng, đẹp đẽ nhất của bóng đá hiện đại. Còn Serie A như một nơi để hồi tưởng lại những giá trị xưa cũ, nơi sơ đồ 3-5-2 cổ điển bỗng dưng sống lại, những lão tướng như Evra, Vidic , Cole , những người sắp hết thời như Torres vẫn tìm đến với hi vọng níu giữ lại những ngày tháng vinh quang.
Thế cũng được, dù sao thì Trái Đất vẫn quay và quả bóng Serie A vẫn lăn. Như những chiếc Vespa kia, dù không còn là phương tiện thông dụng ở Ý, dù lạc lõng giữa đường phố chật ních xe hơi, xe bus thì nó vẫn không thể thiếu được trong văn hóa Italia. Serie A có thể thất thế, lạc lõng giữa các giải đấu hùng mạnh ở Châu Âu nhưng nó vẫn mang những nét riêng biệt không thể mai một. Để cho trái tim những tifosi thổn thức, để cho nước mắt vẫn rơi sau mỗi chiến thắng hay thất bại. Họ vẫn yêu Juve, Milan, Inter, Roma, Napoli hay Fio cho đến chết, vẫn hô vang tên của những cầu thủ có chữ cuối cùng là “i“ ,“a“ ,“ô“ đến mất giọng. Bản chất chữ tifosi là “tifo“, như một CĐV Ý đã giải thích với một nhà báo Việt Nam, đó là một loại bệnh dịch truyền nhiễm nguy hiểm. Và sẽ không có ai nhiễm rồi lại muốn đi chữa nó .
“Bóng đá là điều quý giá cuối cùng của thời đại chúng ta“. Cố đạo diễn lừng danh Pierpaolo Pasolini đã nói thế. Phải, bỏ mặc tất cả, chỉ cần mỗi mùa giải người ta vẫn thấy Pirlo, Totti , Buffon trên sân cỏ, vẫn thấy những trận derby vùng miền rực lửa, vẫn thấy chiếc khiên 3 màu scudetto được nâng cao trên đôi tay của ai đó , đôi khi chỉ thế là đủ .
(Bạn đọc Thành Duy)
![]() |
| Một thời để nhớ - Ảnh: Internet |
Nhưng chỉ cần mùa giải mới khởi tranh, chỉ cần 20 chiếc vespa cùng nổ máy cho chặng đường đến với scudetto, người ta lại quên đi tất cả, lại có thể cùng nhau ngồi uống cà phê và nói chuyện thâu đêm về những điều như màn ra mắt của Allegri, một Milan mới mẻ của Inzaghi hay sức mạnh của bầy sói Roma. Khi lại được sống trong bầu không khí Serie A, reo hò trên những khán đài cũ kĩ bên cạnh những chỗ trống vắng đã mọc lên đầy cỏ, những hang rào ngăn các cổ động viên, những tiếng ầm ầm và đâu đó lóe lên những ngọn pháo sáng. Là những ông chủ đeo kính đen làm người ta mơ hồ liên tưởng đến mafia trên ghế Vip. Là những anh chàng râu rậm, tóc dài chạy trên sân. Là những trận đấu nặng nề chiến thuật, cực kén người xem.
Thật khó cho những ai vốn quen với những trận đấu sôi động đầy màu sắc ở Anh hay vũ điệu bóng đá nhảy múa dưới những ánh đèn rực rỡ tại Tây Ban Nha chịu chuyển kênh để xem bóng đá Ý. Hai giải đấu trên (và có thể cả Đức, Pháp nữa) là biểu tượng cho sự hào nhoáng, đẹp đẽ nhất của bóng đá hiện đại. Còn Serie A như một nơi để hồi tưởng lại những giá trị xưa cũ, nơi sơ đồ 3-5-2 cổ điển bỗng dưng sống lại, những lão tướng như Evra, Vidic , Cole , những người sắp hết thời như Torres vẫn tìm đến với hi vọng níu giữ lại những ngày tháng vinh quang.
![]() |
| Sân nhà Juvetus Arena của Juve - Ảnh Internet |
Thế cũng được, dù sao thì Trái Đất vẫn quay và quả bóng Serie A vẫn lăn. Như những chiếc Vespa kia, dù không còn là phương tiện thông dụng ở Ý, dù lạc lõng giữa đường phố chật ních xe hơi, xe bus thì nó vẫn không thể thiếu được trong văn hóa Italia. Serie A có thể thất thế, lạc lõng giữa các giải đấu hùng mạnh ở Châu Âu nhưng nó vẫn mang những nét riêng biệt không thể mai một. Để cho trái tim những tifosi thổn thức, để cho nước mắt vẫn rơi sau mỗi chiến thắng hay thất bại. Họ vẫn yêu Juve, Milan, Inter, Roma, Napoli hay Fio cho đến chết, vẫn hô vang tên của những cầu thủ có chữ cuối cùng là “i“ ,“a“ ,“ô“ đến mất giọng. Bản chất chữ tifosi là “tifo“, như một CĐV Ý đã giải thích với một nhà báo Việt Nam, đó là một loại bệnh dịch truyền nhiễm nguy hiểm. Và sẽ không có ai nhiễm rồi lại muốn đi chữa nó .
“Bóng đá là điều quý giá cuối cùng của thời đại chúng ta“. Cố đạo diễn lừng danh Pierpaolo Pasolini đã nói thế. Phải, bỏ mặc tất cả, chỉ cần mỗi mùa giải người ta vẫn thấy Pirlo, Totti , Buffon trên sân cỏ, vẫn thấy những trận derby vùng miền rực lửa, vẫn thấy chiếc khiên 3 màu scudetto được nâng cao trên đôi tay của ai đó , đôi khi chỉ thế là đủ .
(Bạn đọc Thành Duy)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
00:00 30/11/-0001
















