Sau trận thua trong chuyến trở về quê hương cuối tuần trước và thất bại trong cuộc đua giành danh hiệu “ cầu thủ trẻ xuất sắc 2014” cái tên Công Phượng lại một lần nữa tràn ngập trên các phương tiện thông tin đại chúng.
Điểm qua một chút những thông tin nổi bật trong vài ngày qua liên quan đến chàng trai xứ nghệ: “Diễm My, Andrea: Không cần giải thưởng, Phượng luôn ở trong tim”, “Thật bất công cho Công Phượng”, “Những điều Công Phượng cần học sau trận thua SLNA”, “Phải là Công Phượng chứ, sao có thể là Tuấn Anh nhỉ?”…
Giới truyền thông, các bạn đang làm gì vậy?
Ngày nay lợi ích về kinh tế, giá trị ảo đang trở thành một vấn nạn và có lẽ bóng đá cũng không thoát khỏi cái vòi bạch tuộc đó. Nhiều người đã so sánh độ thổi phồng của truyền thông Việt Nam ngang tầm với truyền thông Anh, thậm chí còn có phần nhỉnh hơn. Nhưng chúng ta đang hơn một thứ được coi là “Xấu”. Xấu hơn chắc chắn là không tốt rồi.
![]() |
| Công Phượng nhận được sự quan tâm lớn của truyền thông và người hâm mộ. Ảnh: Internet |
Điều thứ nhất. Để đào tạo ra lứa 1 của học viện bóng đá Hoàng Anh Gia Lai, Bầu Đức đã tốn 7 năm với hơn 4 triệu USD với mong muốn tạo ra một cái gốc vững chắc cho nền bóng đá Việt. Nơi mà nhiều năm nay chúng ta chỉ chú trọng phần “Ngọn” hay nói đúng hơn là “Xây nhà từ nóc”.
Những điều mà Bầu Đức làm được không chỉ có một mình Công Phượng mà hàng loạt tài năng khác được phát hiện và đưa ra ánh sáng: Tuấn Anh, Đông Triều, Xuân Trường... cùng với đó tạo nên sự ganh đua giữa các đơn vị trong đào tạo trẻ, chẳng thế mà nhiều mầm non không qua đào tạo của HAGL vẫn đủ tầm đá với những gà nòi của bầu Đức: Tiến Dũng, Mạnh Hùng, Văn Long, Duy Mạnh… Điểm sáng đó chính là cái gọi là ‘làm bóng đá chân chính”.
Thứ hai, quay trở lại với Công Phượng, cậu bé sinh năm 95 ấy phải nói luôn là một tuyệt phẩm của thiên nhiên. Tài năng thiên bẩm cùng với sự giáo duc bài bản đã tạo nên một cá thể “tạo cảm xúc cho hàng vạn người”. Chính vì điều đó mà cậu bé đó được giới truyền thông chăm sóc quá kỹ lưỡng.
Kỹ lưỡng quá viết nhiều quá hết chuyên môn rồi đến đời tư và vô vàn cái gọi là "thực chất chả liên quan khác” để gắn cùng cái tên Công Phượng. Nó tốt đẹp hay không chưa được kiểm chứng chỉ biết là “Bầu Đức đã từng phải cấm Công Phượng cùng các đồng đội tiếp xúc với truyền thông”.
Vì sao vậy?
Vì đơn giản ông bầu đã qua bao năm thương trường để giành lấy thành công hiểu rằng, truyền thông đang không đi theo đúng hai từ “chân chính”, làm truyền thông chân chính sẽ không ra lợi ích kinh tế ngay, cũng không ra được những tin “hot” giật gân và nó ảnh hưởng đến trực tiếp những người ngày ngày làm cái gọi là “viết bài cho thiên hạ”.
![]() |
| Bầu Đức làm bóng đá với cái tâm chứ không phải vì để được vinh danh. Ảnh: Internet |
Vậy thì giống như một bệnh nan y và không muốn chữa nó sẽ làm phân tâm đến những mầm non “quý giá” mà ông đang trồng, nếu để tiếp xúc quá nhiều nó sẽ phát triển lệch lạc, giống như một cái cây không còn “mọc thẳng”. Hậu quả là chúng ta sẽ mãi ở trong vùng trũng, nếu những cái cây đó không thể vươn lên.
Lời kết:
Tôi xin trích câu nói của ông Đoàn Nguyên Đức: “Dù Hoàng Anh Gia Lai có phải xuống hạng, tôi vẫn để lứa 1 đá V-League” để nói rằng quyết tâm làm bóng đá "chân chính" của ông và tha thiết của đại bộ phận người hâm mộ VN đã lớn đến nhường nào khi chúng tôi vẫn đến chật kín sân theo dõi các em thi đấu dù các em có ở đâu trên bảng xếp hang.
Vậy thì giới truyền thông, hãy cân đối giữa mục đích làm kinh tế và cái gọi là “làm truyền thông chân chính” để các em, những của hiếm” của bóng đá Việt có thể phát triển ở một môi trường tự nhiên nhất.
Cảm ơn các bạn!
(Bạn đọc: Lê Phúc Biềng)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
















