Chiến thắng 2-0 trước Malaysia trong trận bán kết lượt về, qua đó ấn định tổng tỷ số 4-0 sau hai lượt trận, đã đưa đội tuyển Việt Nam thẳng tiến vào chung kết ASEAN Cup 2026. Tại chảo lửa Mỹ Đình, đoàn quân của HLV Kim Sang Sik đã trình diễn một lối chơi áp đảo, chủ động và mang tính kiểm soát cao. Tuy nhiên, đằng sau sự thuyết phục về mặt kết quả, màn trình diễn này vẫn để lại những dư vị cần phải chiêm nghiệm, đặc biệt là khi đối thủ ở trận đấu cuối cùng là một Thái Lan đầy lọc lõi.
Điểm nhấn đầu tiên nằm ở sự linh hoạt trong nhân sự của chiến lược gia người Hàn Quốc. HLV Kim Sang Sik đã thực hiện tới 5 sự thay đổi trong đội hình xuất phát so với trận lượt đi tại Kuala Lumpur. Thông thường, một sự xáo trộn lớn như vậy dễ dẫn đến sự chệch nhịp trong vận hành, nhưng thực tế tại Mỹ Đình cho thấy điều ngược lại. Các tuyến của tuyển Việt Nam vẫn giữ được sự gắn kết chặt chẽ. Hàng công cho thấy sự đa dạng hơn hẳn trong các phương án tiếp cận khung thành, từ đánh biên, đánh trung lộ cho đến những tình huống chuyển trạng thái nhanh. Chính sự chủ động này đã khiến Malaysia hoàn toàn đánh mất quyền kiểm soát và phải lùi sâu phòng ngự trong phần lớn thời gian trận đấu.
Tuy nhiên, hiệp thi đấu thứ nhất là một minh chứng điển hình cho sự thiếu hiệu quả trong khâu dứt điểm. Dù tạo ra hàng loạt cơ hội ngon ăn và tung ra hàng chục pha dứt điểm, tuyển Việt Nam vẫn không thể một lần làm rung lưới Malaysia trong 45 phút đầu tiên. Sự thiếu chính xác ở những tình huống cuối cùng khiến người hâm mộ không khỏi tiếc nuối. Điều này dẫn đến một hệ lụy trực tiếp: HLV Kim Sang Sik bị "vỡ kế hoạch" giữ sức cho các trụ cột. Do không thể sớm định đoạt trận đấu, ông buộc phải tiếp tục sử dụng những quân bài quan trọng như Xuân Son hay Tài Lộc trong hiệp 2 để đảm bảo chiến thắng, thay vì cho họ nghỉ ngơi hoàn toàn cho trận chung kết sắp tới.
Phải đợi đến hiệp 2, đẳng cấp của Xuân Son mới được cụ thể hóa bằng hai bàn thắng quý giá. Xuân Son một lần nữa chứng minh vai trò không thể thay thế trong hệ thống tấn công của tuyển Việt Nam. Thế nhưng, việc các chân sút phung phí cơ hội không phải là vấn đề mới phát sinh, mà nó đã xuất hiện rải rác từ đầu giải. HLV Kim Sang Sik chắc chắn sẽ phải lưu tâm đặc biệt đến vấn đề này, bởi lẽ Thái Lan là một đội bóng có cấu trúc phòng ngự bền bỉ và tổ chức tốt hơn Malaysia rất nhiều. Những cơ hội lãng phí như tại Mỹ Đình có thể sẽ không xuất hiện nhiều lần ở trận chung kết.
Bên cạnh vấn đề chuyên môn, kỷ luật thi đấu cũng là một "hạt sạn" cần phải nhặt. Tình huống va chạm 5-5 của Hai Long đối với Sumareh là một ví dụ tiêu biểu cho sự thiếu tỉnh táo cần thiết. Trong một trận đấu mà Việt Nam đang nắm giữ lợi thế quá lớn, những pha tranh chấp quyết liệt thái quá như vậy tiềm ẩn rủi ro rất cao. Rất may là trọng tài người Nhật Bản đã không đưa ra án phạt nặng, nếu không, tuyển Việt Nam đã có thể phải đối mặt với thảm họa mất người trước thềm chung kết. Bài học về sự tập trung và kiểm soát hành vi là điều không bao giờ thừa ở các trận cầu đỉnh cao.
Hướng tới trận chung kết tại Rajamangala, tuyển Việt Nam đang đối mặt với những thiệt thòi nhất định về lịch trình. Đội bóng của HLV Kim Sang Sik có ít hơn Thái Lan một ngày nghỉ và phải di chuyển ngay sau trận bán kết. Trong bối cảnh các trụ cột chưa được nghỉ ngơi trọn vẹn như tính toán ban đầu, sức bền thể lực sẽ là một thách thức lớn. Chiến thắng trước Malaysia là thuyết phục, nhưng để chạm tay vào ngôi vương, đội tuyển Việt Nam cần một bộ mặt sắc sảo hơn, lạnh lùng hơn và đặc biệt là sự hoàn hảo trong khâu tận dụng cơ hội.














