Thế nhưng thành tích của nước Anh trong thể thao lại quá tệ nếu đem so sánh với danh tiếng. Đội tuyển bóng đá Anh với những ngôi sao nhận lương cao nhất thế giới cứ thi đấu quốc tế là thất bại. Andy Murray khóc nức nở sau trận chung kết Wimbledon càng làm cho người Anh thêm xấu hổ. Báo chí của đất nước phát minh ra bóng đá đành chấp nhận niềm vui nhỏ bé khi đặt hi vọng có huy chương vào bóng đá… nữ. Và ở Olympic, sau những ngày đầu tiên thay vì ăn mừng chiến thắng trên sân nhà, những người Anh đang phải chứng kiến các VĐV từ các nước như Mỹ hay Trung Quốc làm mưa làm gió.
![]() |
| Ở Anh, học sinh chơi thể thao đơn thuần để duy trì sức khỏe - Ảnh: Getty |
Đầu tư lớn nhưng không có chiều sâu có lẽ là nguyên nhân sâu xa cho thất bại hay tiến bộ chậm chạp của người Anh. Không có một hệ thống đào tạo và tuyển chọn hợp lý, người Anh đang phải trả giá.
Ở Mỹ, các nhân tài thể thao được tìm hiểu và phát hiện từ khi còn nhỏ qua nhiều cấp từ tiểu học đến đại học. Tài năng trong thể thao đôi khi còn được đánh giá cao hơn điểm số xét tuyển vào các trường học. Nếu một học sinh có thành tích thể thao nổi bật ở trung học, sẽ dễ dàng tìm được một học bổng giá trị trong các trường đại học. Qua đó, những cô bé cậu bé Mỹ có năng khiếu sẽ không bao giờ bị bỏ sót.
Một cuộc điều tra cho thấy Trung Quốc thậm chí còn có cách tìm kiếm và đào tạo khủng khiếp hơn nhiều. Những vận động viên năng khiếu thậm chí còn bị ép đào tạo thành những “cỗ máy chiến thắng” trong những trường học. Khoan bàn đến vấn đề đạo đức và sự đúng sai trong cách làm của người Trung Quốc. Nhưng ít nhất, những điều đó mang lại những thành tích đáng kể cho họ, và bản thân Trung Quốc không giấu diếm tham vọng đứng đầu Olympic kì này.
Còn người Anh thì sao? Họ đầu tư cho thể thao giống như cho ngành giải trí. Thể thao được phổ cập tới mọi người ở mọi lứa tuổi nhưng chỉ ở mức độ… duy trì sức khỏe. Có thể bắt gặp các trung tâm thể thao dành cho mọi người trên khắp nước Anh. Ai cũng có thể đến tập luyện nhưng không nhiều người mong muốn con cái họ đi theo con đường chuyên nghiệp. Một ví dụ điển hình là ở Anh có rất nhiều người chơi cầu lông nhưng đại diện của Anh ở Olympic lại là một vận động viên gốc Ấn Độ. Ngoài bóng đá, chỉ có vài môn thể thao mà trẻ em lựa chọn ở trường học. Rất ít ông bố bà mẹ Anh chấp nhận cho con mình đi theo con đường thể thao khi chúng chỉ mới 6, 7 tuổi như ở Trung Quốc. Với họ chơi thể thao chỉ để giải trí.
Vì vậy, dù cho đã đầu tư rất nhiều tiền của vào Olympic lần này. Người Anh vẫn không tránh khỏi những thất bại đáng quên. Những ngày sắp tới, người Anh có thể sẽ hài lòng hơn khi những môn thế mạnh của họ như xe đạp hay đua thuyền sẽ thi đấu. Những tấm huy chương vàng có thể đến với người Anh. Những người hâm mộ sẽ phần nào được xoa dịu. Nhưng vị thế của thể thao Anh còn lâu mới có thể vượt lên được trước những quốc gia khác chừng nào họ còn làm thể thao như một ngành giải trí.















