![]() |
| Sau những giọt nước mắt này, vẫn còn nguyên tình yêu và niềm tin vào ĐT Đức |
Chúng ta đã thấy mấy giọt nước mắt từ từ lăn xuống một gò má phụ nữ trên khán đài. Lúc ấy, cầu thủ không thể thấy những giọt nước mắt đó. Nhưng sau này thế nào họ cũng xem lại tất cả trận đấu này, và họ sẽ rất xót xa.
Nhưng chị khán giả thương mến ấy, và tất cả chúng ta nữa, không ai được thấy những gì xẩy ra trong phòng thay quần áo. Theo như Loew nói lại, thì đấy là những hàng nước mắt chảy xuống như không thể ngừng lại. Cũng không có ai nói với ai một lời nào. Đông đúc là vậy, ngày nào náo nhiệt là vậy, mà bây giờ là cô đơn, là như hư vô.
Nhìn lại cảnh NHM trên đường phố Berlin, tại fanzone phía sau cổng Brandenburg, thấy cả những khuôn mặt đàn ông nức nở, những cặp mắt phụ nữ ngơ ngác, và cả gần 500.000 người bỗng chốc thành tan tác.
Mà chẳng phải xa xôi đến thế. Ngay ở Việt Nam đây thôi, đêm hôm qua, trong số các bạn hâm mộ bóng đá Đức cùng ngồi xem với nhau ở 122A Trần Huy Liệu (Hà Nội) chắc nhiều bạn đã khóc. Thậm chí có bạn còn chưa khô nước mắt khi Bayern gục xuống sau loạt đá phạt đền với Chelsea hơn 1 tháng trước.
![]() |
Bóng đá là như vậy: một thế giới tràn ngập cảm xúc, những cảm xúc lên tới đỉnh điểm, những cảm xúc không bao giờ quên trong cuộc đời. Chắc các bạn quá buồn, nhưng có lẽ còn buồn, còn khóc được vẫn là một điều may. Sợ nhất là một lúc nào đó chúng ta trở thành vô cảm, chúng ta không buồn được nữa, không khóc được nữa. Mặc cho bóng đá muốn đi đâu, về đâu. Đội bóng mình yêu qúy thua mà không khóc hay không buồn được, không giận dữ được thì chắc là khổ tâm lắm.
Beckenbauer nói đại ý: một - không nhận ra đội tuyển Đức ngày hôm qua nữa, và hai - chẳng nên vì thất bại này mà quên rằng đội tuyển Đức đã thi đấu như thế nào, đã cống hiến như thế nào.
Vâng, bạn đừng quên, chúng ta đã cười vui biết bao nhiêu lần, đã reo hò biết bao nhiêu lần nhờ chính cái đội bóng hôm nay đã làm bạn rơi nước mắt. Bạn có nhớ “mùa Hè thần thoại năm 2006” không? Bạn có nhớ những trận đấu ở EURO 2008 và World Cup 2010 không? Vâng, cũng là một đội bóng ấy, cũng là những con người ấy thôi. Và cả 15 trận thắng trong các cuộc đấu thính thức, liên tục từ tháng 9/2010 đến nay. Chúng ta đã đùa vui, đã tụ tập, và đã hy vọng. Bóng đá dẫu mong manh nhưng cũng đầy tình nghĩa. Xin đừng vì một giọt nước mắt hôm nay mà quên đi không biết bao nụ cười đã trải dài năm tháng. Bóng đá cũng cần sự kiên định, sự thủy chung.
Sự kiên định để đủ sức vững bước trên con đường đã chọn. Có một kiểu thưởng thức bóng đá rất lạ: thắng thì hùa theo, vui đùa ca hát, thua thì ngoảnh mặt đi, kiểu “đã bảo mà”, rồi lên án, rồi đòi thay đổi tuốt mọi thứ. Chẳng có thể làm một cái gì theo cách lâu dài. Bóng đá khó lắm, bao giờ cũng đòi hỏi một sự bền gan. Và ở đây rất cần những cổ động viên chung thủy. Ông Watzke, chủ tịch CLB Dortmund, đã có một tuyên bố rất tự hào sau mùa giải 2011/12: “Chúng tôi có nhiều CĐV trong những lúc khó khăn”. Đấy là khi Dortmund bị Bayern dẫn tới 8 điểm trong nửa đầu lượt đi mùa bóng vừa qua. Và Dortmund giữ được ngôi vô địch, một phần là nhờ ở lớp CĐV đã bền tâm vững chí cùng đội bóng trong những ngày thất bại ấy. Viết điều này mà không sợ các bạn là CĐV của Bayern phật lòng: CLB mà chúng ta yêu mến có thể khác nhau, nhưng lòng trung thành của chúng ta thì cùng là một. Và bây giờ tình yêu của chúng ta là cùng dành cho đội tuyển Đức. Như chúng ta cùng nhau yêu đội tuyển Việt Nam.
Gomez và đồng đội của anh sẽ không thể có một sự thanh thản thuần khiết sau EURO 2012. Không phải vì các anh không giành được ngôi vô địch, mà vì các anh đã không làm hết những gì các anh có thể làm. Nhưng ai cũng hiểu, đôi khi bóng đá trái chứng trở trời đến như vậy. Hy vọng các anh chắc sẽ tìm ra bài học cho mình, như Loew đã hứa. Riêng chúng tôi, chúng tôi vẫn dành cho các anh tình yêu thuần khiết của mình, tin rằng sẽ gặp các anh trong những trận đấu thành công hơn ở thời gian sắp tới.
Sau những giọt nước mắt, NHM các anh lại có thể mỉm cười. Bởi vì, dẫu bóng đá có mong manh, lòng chúng tôi vẫn bền vững.
















