 |
"Chết" trước cổng thiên đường
Thời mới thành lập, Birmingham City không có sân bóng cố định. Họ vạ vật hết sân này tới sân khác, bị các ông chủ đất hành hạ vì giá thuê cắt cổ. Những năm đầu thế kỷ 20, trong buổi sơ khai của bóng đá, khi chưa có thị trường chuyển nhượng và kinh doanh ngoài sân cỏ, mà mỗi năm Birmingham City phải chi tới 2.000 bảng, tương đương với 159.000 bảng ngày nay mỗi năm để thuê sân.
Năm 1905, lãnh đạo CLB quyết định xây dựng sân St.Andrew's. Họ chọn được một khu đất rộng 3 hecta, vốn là một khu công nghiệp đã bị bỏ hoang trong sình lầy, nhưng rất thuận tiện giao thông và gần khu dân cư. Một kế hoạch rất khoa học được vạch ra bởi Thomas Turley, giám đốc CLB và cũng đồng thời là nhà thầu xây dựng. Ông thậm chí còn thông minh tới mức trả cho cộng đồng dân cư quanh đó 800 bảng (tương đương 63.000 bảng theo thời giá hiện tại) để họ vứt rác vào khu đất mới. Quá trình "san lấp mặt bằng" của sân St.Andrew's đã được thực hiện với... 100.000 túi rác.
Tuy nhiên, có một nhóm người mà Turley không tài nào mua nổi: những người Di-gan du mục đang trú chân tại khu đất Birmingham City đã mua. Thời ấy, người Di-gan lang thang khắp châu Âu trên những cỗ xe ngựa, hát rong, xem bói và làm ảo thuật. Họ trú chân ở mọi nơi có thể, nhưng lại là một cộng đồng có lối sống khá thu mình và dị biệt. Rất khó khăn để nói chuyện với những người lãnh đạo cộng đồng này. Không có cách nào thuyết phục người Di-gan trả đất, Birmingham City đành nhờ đến chính quyền địa phương. Cảnh sát được điều động, hàng trăm người Di-gan bị tống cổ.
Những thày phù thủy Di-gan nổi giận. Trước khi rời đi, họ dành một đêm để thực hiện những nghi lễ thần bí, đặt một lời nguyền kéo dài một thế kỷ lên "những kẻ cướp đất". Một lời nguyền đầy cay độc: Birmingham sẽ vào được các trận chung kết, nhưng không thể chiến thắng.
 |
| CLB Birmingham City từng thất bại trong 2 trận CK Cúp FA vì lời nguyền cướp đất |
Kết quả là một thế kỷ sau đó, từ năm 1906 đến năm 2006, Birmingham lọt vào 2 trận chung kết FA Cup, và đáng kể nhất, 2 trận chung kết Cúp Hội chợ (Cúp UEFA cũ) liên tiếp vào các năm 1960 và 1961. Nhưng tất cả đều kết thúc với thất bại đau đớn. Khó hiểu nhất phải kể đến trận chung kết FA Cup năm 1931 với West Brom, khi Birmingham tiến quân vào Wembley với khí thế hừng hực khi đã "tiêu diệt" những đội hạng Nhất Chelsea, Sunderland và Liverpool. Nhưng phút 58, chỉ vài chục giây sau khi Birmingham san bằng tỷ số 1-1 và đang có tâm lý thăng hoa, hậu vệ George Liddell bất ngờ trượt ngã trong vòng cấm, để bóng đến chân Richardson, và anh này ấn định chiến thắng 2-1 cho West Brom.
Birmingham City không phải CLB duy nhất đẩy người Di-gan ra khỏi nơi trú chân của họ và chịu một lời nguyền. Năm 1895, trước đó vài năm, Derby County cũng đã đuổi dân Di-gan khỏi sân Baseball, vốn là sân bóng chày bị bỏ hoang của của đội bóng chày thành phố Derby.
Derby County hứng chịu đau thương với tần suất cao hơn Birmingham City nhiều lần: chỉ trong vòng 8 năm từ 1896 đến 1903, họ lọt vào 6 trận bán kết FA Cup, trong đó có 3 lần vào đến chung kết, nhưng không thu được một danh hiệu nào. Trận thua 0-6 của họ trước Bury tại trận chung kết FA Cup năm 1903 cho đến nay vẫn là trận chung kết cách biệt lớn nhất trong lịch sử giải đấu này.
Lời nguyền được hóa giải
Nếu Birmingham, trong suốt một thế kỷ thi đấu tại St.Andrew's, chỉ có được một danh hiệu League Cup năm 1963, vốn gần như không được tính là "danh hiệu" trong giai đoạn nó mới ra đời (giải đấu này thậm chí không có nhà tài trợ cho tới tận năm 1980), thì Derby County may mắn hơn nhiều. Lời nguyền của họ được gỡ bỏ sau một sự kiện kỳ lạ.
Năm 1946, Derby lại lọt vào trận chung kết FA Cup gặp Charlton Athletic. Không phải nói cũng biết họ sốt ruột thế nào. Trước mắt họ là một đội bóng có biệt danh "Charlton quyền lực", và một lời nguyền. Không ai muốn chứng kiến thảm cảnh lặp lại. Một nhóm cầu thủ đã được Derby County cử đến gặp cộng đồng Di-gan trong thành phố để thương thuyết, với nguyện vọng duy nhất: gỡ bỏ lời nguyền quái ác.
Các cầu thủ van nài người phù thùy Di-gan già nhất của vùng Derbyshire, xin ông hãy cho họ thắng cuộc dù chỉ một lần này thôi. Thày phù thủy lạnh lùng trả lời: "Chỉ một lần này thôi", rồi đuổi cả nhóm về.
Toàn đội Derby ra sân trong âu lo, vì không được chứng kiến phù thủy làm phép. Nhưng rồi điều kỳ lạ xảy ra: giữa trận đấu, quả bóng đột nhiên phát nổ khi không va chạm vào bất cứ thứ gì. Đó là lúc lời nguyền được gỡ bỏ. Nhưng vinh quang vẫn không đến dễ dàng, mà sau một chuỗi những kịch tính. Phút 85, sau một cú sút của Dally Duncan, bóng đập chân Bert Turner bên phía Charlton, đi vào lưới, mở tỷ số cho Derby. Đúng một phút sau đó, lại chính Bert Turner ghi bàn gỡ hòa cho Charlton từ một quả đá phạt. Turner trở thành cầu thủ đầu tiên trong lịch sử FA Cup ghi bàn cho cả 2 bên.
Hai đội bước vào hiệp phụ, nhưng rất bất ngờ, Charlton, đội đã chơi kiên cường trong suốt 90 phút, lại đá như những người mất hồn. Derby ghi liên tiếp 3 bàn trong 2 hiệp phụ, giành chiếc cúp FA đầu tiên trong lịch sử đội bóng. Sân Wembey vỡ òa trong nỗi xúc động của những CĐV tội nghiệp đến từ thành phố Derby.
Nhưng lời nguyền không vì thế mà mất đi hoàn toàn. Ngay cả khi chiến thắng, các cầu thủ Derby cũng không được nhận huy chương vàng. Đó là năm 1946, khi Thế chiến 2 vừa kết thúc, vàng vô cùng khan hiếm trên khắp châu Âu. Họ chỉ được nhận một chiếc huy chương bằng... đồng tượng trưng. Và đúng như lời thày phù thủy nói: "Chỉ một lần này thôi", lời nguyền quay trở lại chỉ vài ngày sau đó bằng đúng cách nó đã được hóa giải.
Những người lý tính nhất cũng không dám nói mạnh với chuyện đã diễn ra vào ngày 2/5/1946, 5 ngày sau trận chung kết. Derby và Charlton gặp lại nhau tại giải vô địch miền Bắc. Tất cả khán đài sân Baseball chết lặng giữa hiệp 2, khi quả bóng lại phát nổ. Đó là lúc lời nguyền quay trở lại. Derby County không còn quay lại trận chung kết FA Cup thêm một lần nào kể từ sau ngày hôm ấy, cho dù trong thập kỷ 70, họ là một đội rất mạnh với 2 chức vô địch nước Anh các năm 1972 và 1975.
Đến nay nguồn gốc của người Di-gan vẫn là một bí ẩn, bởi họ sống lang thang trên khắp châu Âu, và không lưu giữ một văn bản lịch sử nào về gốc tích của mình. Nhiều học giả tin rằng người Di-gan có nguồn gốc từ Ấn Độ. Cho tới tận đầu thế kỷ 20, cộng đồng này vẫn sống lang bạt trên lưng ngựa và những cỗ xe, làm thuê hay diễn trò ở những nơi mình đi qua. Suốt lịch sử, người Di-gan đã chịu sự kỳ thị khắp châu Âu vì sự bí hiểm. Họ là đối tượng của những cuộc săn phù thủy tàn bạo cho tới tận những năm 1940. Mặc dù người Di-gan vẫn đi theo những tôn giáo chính thống ở các quốc gia họ sinh sống (hầu hết là đạo Thiên chúa), nhưng cộng đồng này vẫn nuôi niềm tin về sức mạnh bí ẩn của riêng họ. Người Di-gan sử dụng những câu thần chú và nhiều nghi thức truyền thống, đặc biệt là các điệu nhảy kỳ bí để điều khiển sức mạnh của tự nhiên, các thành tố đang bao bọc thế giới. Người Di-gan tin rằng bất kỳ ai cũng có quyền sử dụng sức mạnh tự nhiên cho riêng họ. Phép thuật của người Di-gan đã trở thành một mảng đề tài hấp dẫn của văn chương trong hàng thế kỷ qua, trong đó có thể kể đến "Phù thủy phố Portobello" của văn hào Paulo Coelho đã được dịch ra tiếng Việt. | |
Vũ Linh |
00:00 30/11/-0001