Lí do vì sao Mourinho sẽ sớm phải rời Stamford Bridge?

11:55 Thứ hai 16/12/2013

(TinTheThao.com.vn) - Trong lần trở lại mái nhà xưa Stamford Bridge, Mourinho mang trong mình sứ mệnh thay đổi lối chơi của Chelsea: vẫn gặt hái được nhiều danh hiệu nhưng quan trọng hơn lối chơi phải lối cuốn, hấp dẫn, sexy hơn. Vì thế, sự trở lại của Mou được đặt rất nhiều kì vọng của các cổ động viên The blue và đặc biệt ngài chủ tịch Roman Abramovich. Chelsea thời 2004 – 2007 và Chealea trong kỉ nguyên lần 2 của Mourinho dưới triều đại Abramovich, về cơ bản đã rất khác nhau.

1. Là một thành viên trong Big Four nhưng trước khi Abramovich trở thành người sở hữu Câu lạc bộ thì Chelsea chưa bao giờ là đối thủ xứng tầm và cạnh tranh trực tiếp những danh hiệu ở giải quốc nội và cúp châu Âu với những Mu, Liverpool, Arsenal. Vì thế, Mou tới tiếp quản The blue mùa giải 2004 với sứ mệnh đưa đội bóng lên một tầm cao mới, thách thức những giới hạn (trước khi Mourinho tới, phòng truyền thống của Chelsea chưa có nhiều những chiếc cúp danh giá và về cơ bản, The blue chỉ là một đội bóng “thường thường bậc trung” trên bình diện châu Âu). Sứ mệnh của Mou là chiến thắng và đem về những danh hiệu cho đội bóng với sự hậu thuẫn từ túi tiền không đáy của ngài chủ tịch người Nga. Và thực tế, dưới triều đại lần thứ nhất của mình, Mou đã mang về cho phòng truyền thống của Chelsea không ít những danh hiệu lớn nhỏ và quan trọng hơn, đã biến Chelsea trở thành một kẻ thách thức thực sự trên bình diện châu Âu.

Mou và Chelsea ngày ấy. Ảnh: Internet.

Năm 2007, do bất hòa với Abramovich, Mou đã từ chức và sang dẫn dắt Inter. Cũng từ đó, Chelsea đã thay rất nhiều đời huấn luyện viên và cũng gặt hái được rất nhiều thành công trên cả hai cấp độ giải vô địch quốc gia và cấp châu lục. Đặc biệt với hai danh hiệu vô địch Cúp C1 năm 2011 – 2012 và Europa League (2012 – 2013), đã biến Chelsea trở thành một đội bóng lớn thật sự - ít nhất là trong suy nghĩ, tâm thái của Roman Abramovich. Một đội bóng lớn thật sự thì như quan niệm, triết lí của Cruff: danh hiệu chỉ quan trọng với những đội bóng nhỏ, với những đội bóng lớn thì chiến thắng không phải là tất cả. Đội bóng vĩ đại là đội bóng không chỉ biết chiến thắng mà còn phải biết cống hiến.

Quan trọng hơn, khi được hỏi về khả năng rời Chelsea, Abramovich có phát biểu: “Tôi sẽ không bao giờ rời Chelsea. Tình yêu bóng đá ngự trị trong trái tim tôi”; Ở một phát ngôn khác Roman cũng khẳng định “Mục tiêu là chiến thắng. Không phải để kiếm tiền. Tôi có nhiều cách kiếm tiền ít mạo hiểm hơn việc đó (đầu tư vào Chelsea). Tôi không muốn ném tiền qua cửa sổ, nhưng nó thật sự mang lại cảm giác và điều đó có nghĩa là thành công và chiến thắng”. Phát biểu của Roman, ta có thể tường minh như sau: mục tiêu của ông (với việc đầu tư vào Chelsea) là chiến thắng và cảm giác. Chiến thắng là các danh hiệu. Cảm giác được đem đến và mang lại từ lối chơi quyến rũ, hấp dẫn, sexy và cả từ những chiến thắng.

Hệ quả tất yếu, khi Chelsea chưa có nhiều danh hiệu thì Roman cần “chiến thắng” (danh hiệu dù cho những chiến thắng có xù xì và xấu xí như dưới thời Mou giai đoạn 2004 – 2007); khi đã có đủ đầy những danh hiệu trong bộ sưu tập thì Roman cần hơn cảm giác và nếu, (tất nhiên), cảm giác đi cùng những danh hiệu sẽ mang đến những dư vị thật tuyệt vời. Đó là lí do vì sao những Juan Mata, Oscar, Hazard… tới Stamford Bridge – như một động thái cho việc hướng tới lối đá đẹp. Mourinho trở về/lại mái nhà xưa trong bối cảnh và kì vọng như thế.

2. Mourinho tuy gặt hái được rất nhiều thành công ở những Câu lạc bộ mà ông từng dẫn dắt. Nhưng nhìn kĩ, những CLB đó đều có một mẫu số chung khi Mou dẫn dắt: đều khát khao những danh hiệu. Inter giành được danh hiệu cúp C1 sau 45 năm chờ đợi; Real dành cúp nhà vua, La Liga sau một quãng thời gian rất dài núp dưới bóng của đại kình địch Barca… Lối chơi của Mou về cơ bản là rất thực dụng và coi chiến thắng là mục tiêu tối thượng. Chelsea của Mou Version 1.0 khô khan và đầy toan tính. Luôn rình rập, tận dụng những sai lầm để kết liễu đối thủ không thương xót. Không hẳn là chiến đấu mà là mai phục, là sự giăng bẫy một cách lạnh lùng. Đáng sợ nhưng cũng thật đáng ghét. Hiệu quả nhưng hoàn toàn xa lạ với cái đẹp.

Mou và Chelsea bây giờ. Ảnh: Internet.

Lần trở lại lần này, mang sứ mệnh và kì vọng lớn lao hướng Chelsea tới một lối chơi đẹp mắt hơn, lôi cuốn hơn. Nhưng thực tế sân cỏ chưa cho thấy điều đó. Các đội bóng mà Mou dẫn dắt cho dù có thắng đậm như Real mùa giải 2011 – 2012 nhưng là kết quả của sự chính xác tới lạnh lùng chứ chưa bao giờ là kết quả của một lối đá sexy. Tạng của Mou là sự lạnh lùng, phòng ngự phản công, phá lối chơi hơn là sexy và áp đặt lối chơi. Như một tất yếu, khi cố sexy và áp đặt lối chơi thì Mou không còn là mình nữa. Thất bại tới như là hệ quả khó cưỡng. Mùa này, Chelsea đã phơi áo trên sân khách tới 3 lần ở giải quốc nội và trước Basel tại đấu trường C1 đã cho thấy rất rõ điều đó. Thành công của Chelsea dưới triều đại Mou lần trở lại thật khó đi cùng với cảm giác – như mong muốn của ngài chủ tịch.

3. Real dưới thời Mou là sự tổn thương của một truyền thống, một triết lí bóng đá làm nên lịch sử của mình: luôn quyến rũ người ta bởi vẻ đẹp của bóng đá tấn công và sự thăng hoa của nghệ thuật. Vì thế, Mou phải ra đi như một tất yếu khi ông thất bại và người Madrid không còn cảm thấy hạnh phúc. Và như đã phân tích, Chelsea thời Mou nhiệm kì hai đang mang trong mình tâm thế của một đội bóng lớn, với ý thức về truyền thống và ám ảnh về việc phải xây dựng một lối chơi đẹp, mang lại cảm giác cho người xem.

Những tổn thương truyền thống bị nén xuống khi Chelsea chiến thắng – dù xấu xí và là một sức nặng khủng khiếp khi Mou thất bại. Bởi khi ông thất bại thì với Roman và Chelsea thì đó là một thất bại kép. Vừa không mang lại danh hiệu và vừa không mang lại hạnh phúc cho những nửa xanh thành London. Với ngài chủ tịch như Roman (dưới thời Abramovich, Chelsea trở thành lò xay Huấn luyện viên) thì có lạ không khi cuối mùa Mou phải khăn gói ra đi?!

(Bạn đọc: Bá Giang)

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@tinthethao.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

00:00 30/11/-0001
Chia sẻ

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục