Khoảng tối Olympic qua ký ức của một nhà vô địch

14:45 Thứ bảy 11/08/2012

Vì thất bại khủng khiếp tại Olympic 2000, Suzy Hamilton đã mất cả sự nghiệp và phải tìm cách tự tử để giải thoát cho chính mình.

11.000 vận động viên đến London nhưng chỉ có 302 người xuất sắc nhất được bước lên bục vinh quang. Những người thất bại sẽ phải hứng chịu sự ghẻ lạnh, tủi hổ và cả áp lực khủng khiếp từ sự đổ vỡ. Đấy là mặt trái đằng sau ánh hào quang của Olympic mà bất kì VĐV nào cũng phải học cách chấp nhận nếu không muốn rơi vào hoàn cảnh của nhà vô địch điền kinh Suzy Hamilton.

Dành hàng chục năm sự nghiệp để nghiên cứu về những tác động tiêu cực của thất bại trong thể thao đỉnh cao, chuyên gia tâm lý Jordan Metzl (Viện nghiên cứu Dược thể thao cho vận động viên trẻ New York) khẳng định: “Thất bại thường không được quan tâm nhiều. Chiến thắng luôn được tung hô, nhưng nỗi đau của kẻ thua cuộc lại rõ ràng và có tác động mạnh mẽ hơn nhiều”.

Metzl tin rằng phần lớn các vận động viên được rèn luyện để đối mặt với thất bại bằng thái độ tích cực. Nỗi thất vọng trở thành động lực cho họ khổ luyện về sau. Nhưng cũng có những trường hợp, như VĐV điền kinh Suzy Favor Hamilton, đã bị nhấn chìm hoàn toàn trong nỗi chán chường.

  Suzy Favor Hamilton đã vĩnh viễn mất đi cả sự nghiệp vì thất bại tại Olympic 2000

Trong ký ức của Hamilton, cô từng là ứng cử viên sáng giá nhất cho chức vô địch đường đua 1.500m nữ sau ở Thế vận hội Sidney 2000 khi đã xác lập kỷ lục thế giới 3 tháng trước đó. Tại vạch xuất phát, Hamilton mô tả cảm xúc áp lực khủng khiếp từ phía người thân và người hâm mộ. Mary, cô bạn thân nhất của Hamilton đang chết dần vì ung thư; cha mẹ cô đang vật lộn với nỗi đau từ vụ tự sát của người anh trai một năm trước đó; và cả nhà tài trợ Nike đã đầu tư một triệu USD vào chiến dịch quảng bá hình ảnh của cô.

Sau khi chạy 100m, người đầu tiên đã vượt qua cô, rồi sau đó là người thứ hai. Hai cô gái đó đã lấy đi giấc mơ của tôi, Hamilton nhớ lại. Thời điểm đó, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ không thể thắng cuộc đua này. Trong thoáng chốc, Hamilton đã quyết định giả vờ ngã.

“Tôi vẫn nhớ khi đầu tôi đập xuống đất, tôi đã choáng váng và tự nhủ rằng mình là một kẻ ngu xuẩn, mình đã tự ngã trong một đua chung kết thế vận hội. Dậy đi, và hoàn thành đường đua. Cảm giác tội lỗi đó đã gần như phá hủy cuộc đời tôi” - nhà nữ vô địch thế giới nhớ lại trong ngậm ngùi.

Cũng giống như nhiều vận động viên khác, Hamilton chưa bao giờ chuẩn bị tinh thần cho tình huồng này. “Chưa bao giờ, tôi tự đặt ra tình huống nếu mình thua cuộc. Và nếu có, thì tôi cũng không được phép cho mọi người biết, bởi đó là một điểm yếu trong mắt huấn luyện viên”.

Hamilton trở lại tập luyện cho kỳ thế vận hội 2004, nhưng cô đã không được gọi vào phút chót. Cú sốc năm 2000 đã hoàn toàn đánh gục cô, khiến Hamilton mãi mãi chìm trong nỗi thất vọng và thậm chí vài lần tìm cách tự tử để giải thoát cho bản thân mình.

Vượt qua ám ảnh bởi thất bại:

Sau thất bại tại Olympic Bắc Kinh năm 2008 ở môn judo, Taraje Williams Murray (Mỹ) đã phải nghỉ thi đấu một thời gian dài. Cũng giống như trường hợp của Hamilton, Murray sau đó không bao giờ trở lại được với phong độ đỉnh cao nữa, cho đến khi quyết định giã từ sự nghiệp. Nhưng lịch sử Olympic cũng từng ghi nhận những trường hợp tìm được cách “đứng dậy” thành công. Năm 1968, kình ngư Mark Spitz đến Olympic với thành tích 10 kỷ lục thế giới, nhưng đã không giành được huy chương vàng cá nhân. Không thất vọng, anh đã tập luyện chăm chỉ cho kỳ thế vận hội tiếp theo và giành tới 7 huy chương vàng cho riêng mình.

Tiến Thịnh | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục