Khi Real không dám là chính mình

22:15 Thứ năm 19/04/2012

Real Madrid đã thua Bayern Munich 1-2 trong trận bán kết lượt đi Champions League. Đó không phải một kết quả quá bất lợi, nhưng cách họ đối mặt với thử thách khiến những người hâm mộ phải lo ngại.

Real Madrid run sợ?

Trong cuộc họp báo trước thềm trận bán kết, HLV Jose Mourinho nói: “Real không có gì để mất”. Nhưng thực tế, họ đã không hề chơi với tinh thần “không có gì để mất”, mà trái lại, hoàn toàn bối rối trước một Bayern Munich đầy năng lượng.

Trong suốt 90 phút, những pha lên bóng của Real Madrid được triển khai hoàn toàn nhờ vào các nỗ lực đột phá cá nhân của Di Maria, Ronaldo và Benzema. Kỹ thuật và tốc độ của các ngôi sao hàng công vẫn luôn là ưu điểm không thể chối cãi của Real, nhưng Mourinho là người luôn biết cách lắp ghép những pha xử lý ấy thành một chuỗi để tạo thành một-phương-án rõ nét. Ông đã không thể làm được điều đó ở trận này: các ngôi sao áo trắng chơi rời rạc, mạnh ai nấy đá. Phương thức manh mún này không thể xuyên phá hàng thủ được tổ chức tốt của Bayern. Đội chủ nhà rất khéo léo trong các pha va chạm, khiến Ronaldo và Di Maria liên tục “nằm sân” nhưng không hề bị thổi phạt.

Hình bóng của Real Madrid trận này gợi cho người ta nhớ đến chính họ trong trận “Siêu kinh điển” của Tây Ban Nha lượt đi. Khi phải đối mặt với một Barcelona được đánh giá cao hơn, Real cũng đã không thể tổ chức những phương án tấn công mạch lạc, chỉ trông chờ vào những pha dốc bóng “đâm đầu vào tường” của các cầu thủ tuyến trên để rồi thua trong bất lực.

Vấn đề có phải nằm ở tâm lý? Sự rời rạc trong lối chơi của Real Madrid có nguyên nhân lớn từ sự mờ nhạt của 2 nhà tổ chức lối chơi Ronaldo và Oezil. Nhãn quan chiến thuật tuyệt vời của bộ đôi cầu thủ này hoàn toàn biến mất, thay vào đó là các pha xử lý rối rắm và phí phạm bóng.

Cristiano Ronaldo đã luôn được mệnh danh là “Cầu thủ lớn của các trận đấu nhỏ”. Ngoại trừ trận chung kết Champions League 2008, khi anh có mặt trong đội hình M.U vượt qua Chelsea để vô địch, Ronaldo luôn biết cách biến mất trong những trận đấu lớn. Anh còn có những ký ức rất buồn trước người Đức. Trong các cuộc đối đầu giữa đội tuyển Bồ Đào Nha và Đức tại VCK World Cup 2006 và EURO 2008, Ronaldo đều đã bị khắc chế, đói bóng toàn diện và chứng kiến thất bại của đội nhà.

Mesut Oezil cũng không có nhiều kỷ niệm đẹp trước Bayern Munich. Anh là nạn nhân thường trực của Hùm Xám xứ Bavaria khi còn thi đấu trong màu áo Werder Bremen. Cộng thêm vào đó, trước Lahm và Schweinsteiger, hai người đàn anh đầy thế lực ở đội tuyển Đức, tâm lý của cầu thủ gốc Thổ Nhĩ Kỳ hoàn toàn có lý do để xao động: đã hơn một lần trong trận đấu, Oezil bị “đại ca” Schweinsteiger cho bay theo phương song song với mặt cỏ, nhưng ngậm ngùi đứng dậy không dám buông một lời phàn nàn.

Hay Mourinho run sợ?

Khi các cầu thủ Real không còn là chính mình trên sân Allianz Arena, trách nhiệm lớn nhất vẫn thuộc về Jose Mourinho. Ông đã không hề dám chỉ đạo đội bóng dồn ép đối phương, cũng không vạch ra một hướng tấn công cụ thể. Sau trận, HLV người Bồ Đào Nha mạnh miệng tuyên bố: “Các cầu thủ đã chơi đúng ý đồ của tôi”. Ý đồ của ông là “giơ đầu chịu báng” để rồi đón nhận một thất bại?

Mourinho nói rằng Real không có gì để mất. Nhưng thực chất, tập thể này với đại diện là HLV Bồ Đào Nha đang hứng chịu một kỳ vọng cực lớn từ phía dư luận cũng như từ chính thượng tầng CLB. Với dư luận, ngay cả Chủ tịch UEFA Michel Platini cũng đã nói về một trận chung kết Champions League “Siêu kinh điển”, nghĩa là giữa Real Madrid và Barcelona.

Với nội bộ đội bóng, Chủ tịch Florentino Perez sau khi chi hàng đống tiền cho Mourinho mua cầu thủ, còn sẵn sàng chặt đi cánh tay phải là Giám đốc Jorge Valdano để HLV này trở thành nhân vật có quyền quyết định ở Real, nghĩa là trao bảo kiếm “trảm trước tâu sau”. Quyền lợi lớn đi kèm với trách nhiệm lớn, và việc Mourinho cảm thấy e dè trước một trận đánh khó khăn như thế này không có gì đáng ngạc nhiên.

Cầu thủ Real (trái) thua hoàn toàn trong 90 phút lượt đi.

Thống kê nói rằng 55% số đội để thua 1-2 trên sân khách tại một vòng knock-out cúp châu Âu sẽ đi tiếp. Có thể Real vẫn sẽ có vé đến chung kết Champions League năm nay, nhưng trận đấu này đã chứng minh rằng “Dải ngân hà” của bóng đá châu Âu vẫn biết run rẩy như một chú mèo hen gặp nước…

Họ đã biến mất như thế nào?

Tỷ lệ chuyền bóng chính xác của Mesut Oezil chỉ đạt 77%, thấp hơn hẳn so với người chịu trách nhiệm tổ chức lối chơi của Bayern Munich là 88%. Sự chênh lệch này càng rõ rệt khi so sánh giữa 2 chủ công bên hành lang trái, Ronaldo và Ribery.

Ngôi sao của Real Madrid chỉ chuyền bóng chính xác có 58%, trong khi có tới 94% số đường chuyền của tiền vệ người Pháp đến chân đồng đội. Trong 90 phút có mặt trên sân, Ribery chạm bóng 76 lần, trong khi đó Ronaldo chỉ 36 lần có bóng.

Ngọc Anh
Hoàng Anh | 00:00 30/11/-0001
Chia sẻ
Loading...

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục