Một tình yêu đã thay đổi...
Một cuộc tình đã vỡ tan...
Một mái nhà đã là kỉ niệm...
Một Real không còn thuộc về anh...
Và một vị Thánh chỉ còn là quá khứ...
Cả thế giới đã từng tin rằng chuyện tình Casillas-Real là cổ tích có thật. Madridista đã từng tin rằng tình yêu với Thánh Iker là tình cảm duy nhất mà thời gian không thể thay đổi. Và chính Casillas cũng đã từng tin rằng cả đời trái tim chỉ có mỗi đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha. Là thủ môn xuất sắc của thế giới, là vị Thánh mới của Bernabeu, là người gác đền trung thành với đội bóng, ngày tháng ở Real là thời gian đẹp đẽ, hạnh phúc nhất đời anh. Và rồi bỗng chốc tất cả hóa thành kỉ niệm, bỗng chốc giấc mơ tan vỡ, bỗng chốc sự tin tưởng của hàng triệu con người sụp đổ và cũng bỗng chốc trái tim anh nhỏ lệ. Gặp chấn thương, mất vị trí số 1, sống kiếp dự bị, tưởng chừng anh sẽ được cảm thông, được động viên. Nhưng cũng chỉ là tưởng mà thui, sự thật Madridista đã phũ phàng khuyên anh ra đi. Có một nỗi đau vô hình đang đè nát trái tim anh, giẫm đạp lên lòng trung thành của anh và giết chết niềm tin trong anh. Bernabeu bây giờ đã thay đổi cũng như chính vị trí của anh trong lòng Madridista đã đổi thay.
![]() |
| Iker Casillas, anh mãi là vị Thánh của Real, của Madridista và của cả thế giới. Ảnh: Internet |
Đời anh đã trải qua muôn vàn nỗi đau, có nỗi đau về thể xác, có nỗi đau thất bại, có nỗi đau hòa trong sự nhục nhã và có một nỗi đau lớn hơn tất cả mang tên phản bội. Cái ngày được tung hô là Thánh, được tất cả cổ động viên ủng hộ, yêu thương, bảo vệ trước quyền lực của Mourinho, chắc chưa bao giờ anh nghĩ rằng sẽ có ngày bị tất cả quay lưng. Bernabeu là mái nhà, Madridista là người thân những sao giờ đây anh cô đơn thế. Hôm nay đứng giữa Bernabeu rộng lớn, đứng giữa hàng triệu cổ động viên, anh đã không còn thấy những đôi mắt yêu thương, đã không còn thấy những vòng tay ấm áp sẵn sàng che chở khi anh quỵ ngã và anh đã không còn là Casillas ngày xưa trong tim họ. Lặng lẽ ngồi trên ghế dự bị, đôi mắt vô hồn nhìn đồng đội thi đấu, ngậm cay đắng chấp nhận sự thật phũ phàng, anh đã chết lặng bởi quá nhiều tổn thương. Nếu Thánh mà cũng bị bỏ rơi thì con người quả thật đáng sợ.
Tình yêu thật rất đẹp, rất cao cả và thiêng liêng. Tình yêu mang anh đến gần hơn với người hâm mộ nhưng cũng chính vì tình cảm đó mà họ rời xa anh. Đâu chỉ có anh, Bernebeu vẫn còn đó một thiên thần câm lặng, chết mòn trên ghế dự bị, vẫn còn hoài một nỗi đau mang tên Kaka. Ngày đến ngôi nhà Real, anh nở nụ cười tươi tắn với tình yêu dạt dào của cổ động viên nhưng rồi hôm nay ngậm ngùi ra đi trong đắng cay, chua chát vì một cuộc tình đã vỡ tan. Một Kaka thì ít quá, một thiên thần là chưa đủ, Bernabeu đang có 1 vị Thánh sẽ tiếp tục sống kiếp dự bị của Kaka. Ngày xưa thì yêu lắm còn giờ thì khuyên anh ra đi, hãy đặt lợi ích đội bóng lên hàng đầu. Đừng nghĩ rằng yêu anh thì có quyền muốn thì giữ anh lại, muốn thì đẩy anh đi, muốn thì coi trọng còn không muốn thì mang lợi ích đội bóng ra ép anh. Họ yêu vì anh là Iker Casillas hay yêu vì anh mang lại thành công trong đội bóng đây? Thế đấy, không có gì tồn tại mãi mãi và tình yêu dù to lớn đến đâu cũng có lúc nhạt phai, thay đổi, hóa cát bụi mà thôi.
Có lẽ anh hiểu tất cả, hiểu được Lopez tài năng, hiểu được tại sao Madridista muốn anh ra đi. Dù thế anh vẫn muốn ở lại, vẫn muốn trung thành, vẫn muốn tiếp tục cống hiến cho đội bóng và coi Real là mái nhà thân thương. Có rất nhiều đội bóng cần anh, ở đó anh sẽ có tất cả nhưng sẽ không có được cảm giác thân thuộc như ở Bernabeu. Người muốn ra đi thì không được, người muốn ở lại cũng không xong. Số phận thật thích chơi đùa với đời cầu thủ. Anh cần được thi đấu, không sai nhưng quan trọng hơn hết đó là tình yêu anh dành cho đội bóng thủ đô vẫn nguyên vẹn như ngày đầu. Thế gian khắc khoải một chữ tình và Casillas mãi khắc khoải tình yêu với Real.
Tương lai của anh vẫn chưa thể khẳng định, có thể anh ra đi cũng có thể ở lại chung thủy với mối tình đầu. Nhưng mong rằng ngày mai với anh sẽ tươi sáng hơn hôm nay. Nhìn anh ngồi buồn trên ghế dự bị, cười không nổi, khóc cũng không ra, giây phút ấy nghẹn ngào biết bao. Có những nỗi đau trào ra thành nước mắt, có những nỗi đau rỉ máu trong tim. Nỗi đau anh gánh chịu quá lớn, một chàng trai thánh thiện với trái tim bé nhỏ như anh làm sao chịu nổi đây. Ai sẽ đưa tay kéo anh đứng dậy sau vấp ngã, đôi mắt nào đủ ấm áp để sưởi ấm con tim đã chết lạnh của anh, ai sẽ đủ sức mạnh chữa lành vết thương anh và phép màu nào sẽ xuất hiện mang Casillas trở lại ngày xưa?
Anh đã từng ước mơ, ước được kết thúc sự nghiệp tại mái nhà Real. Nhưng hôm nay, chính tại nơi tình yêu bắt đầu, chính tại nơi mà anh yêu thương, anh đang ngồi buồn cho quá khứ đã qua, cho hiện tại đau đớn, cho tương lai mờ mịt và chơ 1 ước mơ không bao giờ trọn vẹn.
(Bạn đọc: Leo Min Na)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam















