Murray trở thành người hùng của Vương quốc Anh khi trong vòng một tháng, anh đã lọt vào chung kết Wimbledon và giành tấm huy chương vàng lịch sử ở Olympic. Chưa từng có người Anh nào làm được như thế, dù cho thực tế này còn có phần can thiệp “thô bạo” của lịch sử khi môn tennis bị loại khỏi hệ thống thi đấu Olympic suốt 64 năm (1924 - 1988).
Hoặc tranh luận rằng mới chỉ vào đến chung kết trong khi “kỷ lục” 76 năm chưa có người Anh nào vô địch (lâu nhất trong số các quốc gia chủ nhà của Grand Slam) vẫn tồn tại như một thách thức thực ra cũng chỉ là một sự khắt khe mà người ta có thể rộng lượng hơn nữa với Murray. Bản thân việc anh lọt vào tới chung kết Wimbledon hồi tháng 7 cũng đã là một sự kiện lịch sử, vì người Anh cuối cùng vào đến trận chung kết cách đó cũng tới 74 năm.
Một người Anh “xịn”
Có một thực tế là khá nhiều cổ động viên tennis, không chỉ ở Việt Nam, vẫn hay lầm tưởng rằng Murray là một người Anh (England) mà quên mất rằng anh chỉ là một người Scotland nằm trong Vương quốc Anh theo chế độ quân chủ lập hiến. Bản thân Murray cũng không cần phải lên tiếng về gốc gác của mình, và việc này hoàn toàn không bắt nguồn từ việc bạn gái của anh là một thiếu nữ gốc London, cô sinh viên mới ra trường Kim Sear.
![]() |
| Andy Murray với tấm huy chương vàng Olympic và lá cờ Vương quốc Anh |
Suốt hơn một tuần của môn tennis ở Olympic, Murray mặc chiếc áo đấu với họa tiết cách điệu lá cờ Vương quốc Anh không một chút gò bó. Bản thân những người Anh hâm mộ Murray lâu nay mỗi lần xem anh thi đấu cũng thường mang theo lá cờ của Vương quốc Anh nền xanh trắng với bốn đường kẻ đan chéo chứ không phải là nền trắng và chữ thập màu đỏ. Họ ngồi kín khán đài và bao phủ cả quả đồi Henman, nơi vẫn thường tập trung nhiều người hâm mộ xem qua màn hình ti-vi cỡ lớn cổ vũ không chút đắn đo suy tư. Chỉ có một vài lá cờ xanh trắng của Scotland đâu đó xuất hiện trên khán đài như một sự khẳng định là dù thế nào đi chăng nữa, người ta vẫn có quyền bày tỏ chính kiến mà không phải gượng gạo diễn kịch.
Ở Olympic, Thủ tướng Anh David Cameroon đã không tới xem trận chung kết, nhưng một tháng trước đó, ông đã cho cắm cờ Scotland ở số 10 phố Downing và sau đó tới tận sân để cổ vũ Murray thi đấu. Và còn một việc nữa là mỗi khi đi qua khán đài có thành viên hoàng gia ngồi, Murray đều vòng tay phía trước rồi cúi chào một cách kính cẩn.
Nếu chúng ta biết rằng trên nhiều phương diện, Scotland và Anh kỵ giơ nhau, thậm chí trong bóng đá là đối thủ truyền đời của nhau, thì những gì Murray tạo dựng được cả về mặt hình ảnh đối với thế giới bên ngoài lẫn nội tại trong Vương quốc Anh quả thực là một kỳ tích. Nó hoàn toàn trái ngược với một đội tuyển bóng đá Olympic Anh đến khi giải đang diễn ra vẫn còn những tranh cãi quanh chuyện màu cờ sắc áo chỉ vì Ryan Giggs đến từ xứ Wales và không hát quốc ca Anh.
Khi Murray tung ra cú giao bóng ăn ngay cuối cùng vào góc chữ T đánh gục Roger Federer sau chưa đầy hai tiếng thi đấu và chỉ mất có bảy game sau ba set đấu, cả sân Trung tâm như nổ tung và phía ngoài sân thực sự là một ngày hội.
Hiệp sĩ liệu có sớm
Murray, 26 tuổi, nếu được nhận một tước vị trong hoàng gia Anh cũng không phải là quá sớm. Sau Bắc Kinh 2008, vận động viên bơi lội khuyết tật Eleanor Simmonds còn được phong tước MBE khi cô mới 14 tuổi. Chiến thắng ở hai cự ly bơi 100m và 400m tự do của nữ của Simmonds đã tạo nên một tấm gương cao đẹp cho ý chí chiến thắng tật nguyền và vươn lên không ngừng nghỉ. David Beckham năm 2003 được phong tước OBE khi cựu tiền vệ của đội tuyển Anh và câu lạc bộ Manchester United bước sang tuổi 28.
Hai tước vị của Simmonds và Beckham chỉ là những nấc thang đầu tiên trong một hệ thống gồm năm thứ hạng là MBE (thành viên đế chế Anh), OBE (sĩ quan đế chế Anh), CBE (chỉ huy đế chế Anh) KBE (hiệp sĩ chỉ huy) và GBE (hiệp sĩ chữ thập cao quý). Huấn luyện viên Alex Fegurson sau hai lần được phong tước thành viên và chỉ huy rồi mới được lên chức hiệp sĩ mà người ta vẫn gọi Sir.
![]() |
| Andy Murray và bạn gái Kim Sears sau trận chung kết Olympic |
Vậy thì có thể dự đoán rằng Murray rồi cũng được hoàng gia Anh tôn vinh sau Olympic này, và vấn đề còn lại chỉ là liệu thành tích lịch sử của anh có đủ để tạo ra sự thôi thúc cần phải làm một cái gì đó thật đặc biệt.
Nhưng sẽ là hợp lý hơn nếu tính đến một thực tế rằng tấm huy chương vàng Olympic ở London 2012 mới chỉ là một bàn đạp để Murray từ nay có thể tự tin hơn, bớt dặn vặt hơn vì chuyện phải thành công, mà chinh phục những thách thức vẫn còn rất nhiều ở phía trước.
Murray đỉnh cao nhất trong sự nghiệp mới chỉ vươn lên tới vị trí thứ hai trên bảng xếp hạng của ATP mãi từ năm 2009, chứ chưa thể trở thành tay vợt số một giống như Federer, Rafael Nadal và Novak Djokovic đã và đang ngự trị.
Murray như đã nói ở trên mới chỉ lọt vào tới trận chung kết (bốn lần) chứ chưa thể một lần mang một trong bốn cái cúp danh giá ấy về để đặt trong phòng truyền thống của riêng anh.
Hẳn là Murray cũng muốn thế, rằng anh phải chứng tỏ thêm nữa cho mọi người thấy anh đã thực sự là tay vợt bản lĩnh, là người có thể phá vỡ (hoặc xen vào) sự thống trị của bộ ba Federer, Nadal và Djokovic, những người vẫn ở trên tầm của anh một và nhiều bậc. Rồi khi đó mới xứng đáng được gọi là Sir Andy Murray - Ngài tennis của Vương quốc Anh.
|
















