Góc Chelsea: Chuyện của những người đóng thế

18:42 Thứ năm 29/08/2013

Dưới sự “trị vì” của Roman Abramovich, Chelsea từ một đội bóng bậc trung đã vươn mình trở thành một ông lớn, một thế lực mới của bóng đá Anh và bóng đá châu Âu. Và lẽ dĩ nhiên, vinh quang nào cũng phải trả giá bằng những hi sinh. 9 năm, 9 đời HLV. Chelsea đã và đang trở thành một “lò xay” HLV thực sự của bóng đá thế giới. Nhưng cũng từ đó xuất hiện những câu chuyện li kì về những người đóng thế. Hãy cùng xem, họ là ai?

Avram Grant (9/2007 - 5/2008) – chuyên gia đóng thế về nhì

Tháng 9/2007, Chelsea “chia tay” Mourinho, và Giám đốc thể thao Avram Grant được chỉ định tiếp quản chiếc ghế nóng. Tuy nhiên khi mà hình bóng của Người đặc biệt còn bao trùm quá lớn, người ta không dám đặt nhiều kì vọng và chỉ coi ông như là phương án tình thế.

Sau khởi đầu khá chuệch choạc và nhiều khó khăn, Grant dần chứng tỏ được khả năng của mình. Kết thúc mùa giải năm đó Chelsea đứng thứ 2 tại Premier League, và về nhì tại Cúp Liên đoàn bóng đá Anh. Họ cũng lọt vào tới trận chung kết Champions League, và nếu không có cú trượt chân định mệnh của Terry thì có lẽ Chelsea chứ không phải Man Utd mới là đội bóng đăng quang Champions League. Rõ ràng chỉ thiếu một chút may mắn, ông đã có thể trở thành "người chữa cháy" vĩ đại.

Về nhì tại ba giải đấu lớn trong một mùa giải lận đận thay tướng giữa đường và không được đặt nhiều kì vọng không phải là một thành tích quá tệ. Nhưng với một con người nhiều tham vọng và thiếu kiên nhẫn như Abra, hat-trick về nhì là điều không thể chấp nhận. Ngày 24 tháng 5 năm 2008 HLV người Israel đã chính thức bị sa thải, sau 8 tháng cầm quyền.

Guus Hiddink (2/2009 - 5/2009) – người đóng thế đặc biệt

Guus Hiddink

Tháng 2/2009, Abramovich ra quyết định “trảm” Scolari. Đế chế của tỉ phủ Nga bắt đầu được xây lại với HLV tạm quyền Guus Hiddink (khi ấy hiện đang là HLV trưởng đội tuyển Nga). Và một lần nữa Chelsea lại thành công với việc bổ nhiệm HLV tạm quyền.

Người đóng thế ấy đặc biệt bởi những thành tích ấn tượng mà ông đem lại. Dưới sự dẫn dắt của ông, Chelsea đã giành được FA Cup, vào đến tận bán kết Champions League và kết thúc Premier League ở vị trí thứ ba. Thành tích của Hiddink tại Chelsea còn là một chuỗi các trận thắng tại đấu trường trong nước và Châu Âu, chỉ có 2 trận hòa và duy nhất 1 trận thua trong khoảng 4 tháng dẫn dắt đội bóng thành London. Tỉ lệ thắng lên tới 73% (cao nhất trong các đời HLV Chelsea).

Hiddink còn đặc biệt bởi lẽ ông là chiến lược gia duy nhất không liên quan tới việc sa thải hay từ chức tại Chelsea. Ông thể hiện rõ quan điểm chỉ dẫn dắt Chelsea trong khoảng còn lại của mùa giải 2008/2009. Vì vậy khi mùa giải hạ màn, ông đã không nhận lời ở lại Stamford Bridge.

Đây cũng chính là điểm khác biệt lớn nhất của ông so với những HLV trước và sau đó trong kỉ nguyên Abramovich. Có lẽ vì ông đã quá hiểu bản chất của Abramovich, quá hiểu cái sở thích “trảm tướng” của tỉ phú người Nga nên đã có cho mình một sự lựa chọn an toàn và sáng suốt. Hiddink ra đi một cách đầy kiêu hãnh với tư thế ngẩng cao đầu, để lại sự tiếc nuối nơi nhiều cổ động viên và cái nhìn khao khát của chính ngài chủ tịch. Guus Hiddink, còn có người đóng thế nào đặc biệt hơn thế?!

Roberto Di Matteo (3/2012 - 11/2012) – người đóng thế vĩ đại

Đêm Alianz Arena huyền diệu, Chelsea hiên ngang đứng trên đỉnh cao châu Âu dưới con mắt thán phục của cả làng túc cầu. Đêm Alianz Arena huyền diệu, người ta thấy hình ảnh một vị huấn luyện viên với gương mặt phúc hậu đang mỉm cười một cách mãn nguyện. Lịch sử là đây! Con người ấy đã trở thành huyền thoại với chức vô địch Champions League lần đầu tiên trong lịch sử đội bóng.

Ngược dòng thời gian trở lại thời điểm trước đó hơn 2 tháng, Chelsea gần như tan nát dưới bàn tay dẫn dắt của Andre Villas-Boas. Còn Di Matteo? Một sự nghiệp huấn luyện “thường thường bậc trung”, thậm chí còn bị sa thải bởi câu lạc bộ chiếu dưới West Brom. Vậy thì với người thuyền trưởng như vậy con tàu sắp đắm mang tên Chelsea sẽ đi về đâu? Abramovich và ban lãnh đạo có quá mạo hiểm khi đặt số phận đội bóng vào tay vị chiến lược gia người Italia?

Ấy vậy mà, điều tưởng chừng như không thể ấy lại thành hiện thực. Di Matteo đã làm sống dậy cả một tập thể Chelsea rệu rã. Di Matteo làm cho những lão tướng Terry, Lampard, Drogba tưởng như đã hết thời bỗng “hồi xuân” và thi đấu như lên đồng trong nửa cuối của mùa giải. Từ cú lội ngược dòng ngoạn mục trước Napoli, đến quật ngã đương kim vô địch Barcelona rồi hạ gục hùm xám xứ Bavaria ngay tại hang cọp. Chelsea của Di Matteo đã kiêu hãnh đưa về phòng truyền thống của mình thêm 2 chiếc cúp danh giá (FA và Champions League).

Tình yêu Di Matteo dành cho Chelsea là tình yêu vô điều kiện. Nhưng cũng như vẻ ngoài giản dị, trầm lắng, con người ấy chọn cho mình cách ẩn tất cả vào trong để rồi âm thầm, lặng lẽ “dâng hiến” cho tình yêu của mình, cùng đội bóng làm nên biết bao những chiến tích ngỡ ngàng tưởng chừng như không thể. Khi Chelsea cần ông ông đến, và khi Chelsea cần thay đổi ông sẵn sàng ra đi. Nhưng chắc chắn một điều, cái tên Roberto Di Matteo sẽ sống mãi trong lòng những người hâm mộ The Blues. Đơn giản vì ông là Roberto Di Matteo, người đóng thế vĩ đại!

Rafael Benitez (12/2012 – 5/2013) – người đóng thế bản lĩnh

Đến với cương vị huấn luyện viên tạm quyền Chelsea, Rafa được các cổ động viên “chào đón” bằng sự ghẻ lạnh, hàng loạt biểu ngữ đòi sa thải ngay khi ông chưa dẫn dắt một trận đấu nào. Thậm chí ban lãnh đạo của Chelsea lúc bấy giờ cũng chỉ coi “Vua đấu cúp” như một phương án chữa cháy để chờ đợi các nhà cầm quân được người hâm mộ kỳ vọng. Với họ phải là một Pep Guardiola tấn công “sexy” đầy quyến rũ, hay chí ít cũng phải là Mourinho người đã giúp họ định hình lối chơi và gặt hái đầy ắp những thành công trong hơn nửa thập kỉ. Để rồi tất cả quay lưng lại với ông bằng cái biểu ngữ “Rafa out” đầy lạnh lùng.

Người ta đã từng dè bỉu tự hỏi ông có thể mang lại được gì cho Chelsea? Câu trả lời: một vị trí vững chắc trong top 3, và chiếu cúp bạc Europa League. Chelsea còn trở thành đội bóng đăng quang châu Âu hai năm liên tiếp, thoát khỏi cảnh trắng tay hiển hiện trước khi ông đến. Các bạn còn mong gì hơn thế, The Blues?

6 tháng tạm quyền là 6 tháng một mình ông chiến đấu trong bầu không khí rợn ngợp và cô quạnh. Biết bao trận đấu mà con người ấy phải một mình đứng đó để chống chọi đối thủ không chỉ trên sân mà còn cả trên khán đài. Biết bao trận đấu mà tiếng gào thét chỉ đạo không đủ để át đi tiếng la ó từ phía sau lưng. Và có biết bao trận đấu mà mỗi lần bước ra sân nhà lại như một lần hành quân nơi xa xứ. Thử hỏi có ai bản lĩnh như Benitez?!

Vì vậy, hỡi những True Blues, các bạn nợ ông một lời xin lỗi! Rafael Benitez, xin lỗi ông!

Tạm kết

“Cascade” là thuật ngữ điện ảnh dùng để chỉ các diễn viên đóng thế. Họ tuy không trực tiếp xuất hiện trên màn bạc, không tỏa sáng và thậm chí chỉ làm nền cho kẻ khác, nhưng thử hỏi nếu không có họ thì liệu có thể có được các tác phẩm kinh điển? Và số phận của những người đóng thế trong bóng đá cũng vậy. Họ chỉ là những “kép phụ”, là những phương án tạm thời nhưng những gì họ làm được thực sự khiến người ta phải ngưỡng mộ và nể phục.

Một mùa giải mới lại bắt đầu. Mái nhà xưa Stamford Bridge chào đón sự trở lại của người đặc biệt Mourinho. Người ta kì vọng vào câu chuyện tình dang dở sẽ được viết tiếp. Nhưng, hãy cẩn thận đấy Mourinho! Lịch sử có thể sẽ lặp lại!

(Bạn đọc: Vũ Huy Tuấn)

* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.

Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.

Trân trọng,

Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam

00:00 30/11/-0001
Chia sẻ

Bài viết mới Bài cùng chuyên mục