Người Anh vẫn tự cho rằng chính đất nước mình là quê hương của bóng đá. Tuy nhiên sự thật rằng họ luôn là một đội bóng được đánh giá cao nhưng rồi lại luôn gây thất vọng. Chưa một lần lên ngôi ở một kỳ Euro, một lần duy nhất lên vô địch World Cup cũng đã từ năm 1966, tức là đã rất lâu rồi. Bóng đá Anh vẫn luôn như vậy, khi mà danh tiếng của nền bóng đá nước Anh lại được mang lại bởi những cầu thủ nước ngoài và những bản hợp đồng mà lượng tiền được đem ra để ganh đua chứ không mấy khi xem xét liệu cầu thủ đó có xứng với chừng ấy tiền. Nước Anh có giới truyền thông rất phát triển, phát triển đến độ có cảm giác chúng ta biết nhiều về đời tư của một cầu thủ hơn là về tài năng đá bóng của anh ta. Ngay cả Fabio Capello, một cái tên mà hễ đi đâu là đội bóng đó thành công cũng không thể chịu nổi bóng đá Anh, bởi sức ảnh hưởng quá mạnh của giới truyền thông khiến các cầu thủ của ông khó lòng tập trung chơi bóng. Hãy nhìn cái cách mà giới truyền thông đã đối xử với ĐT Anh: Wayne Rooney một thời bị xuống phong độ vì nghi án mua bán dâm, Wayne Bridge và Rio Ferdinand từ chối thi đấu vì những vụ lùm xùm với John Terry, rồi hàng loạt các thông tin bên lề giật gân như cô này loan tin đã ngủ với cầu thủ nọ, rồi cô khác khai rằng mình có bầu với cầu thủ kia, hoặc có cô trơ trẽn đến độ đăng đàn nói lý do vì sao mình lại thích ngủ với…. cầu thủ (?). Một đội bóng phải chịu chừng ấy dư luận không liên quan đến bóng đá là quá nhiều. Còn về lối đá của ĐT Anh thì chúng ta hoàn toàn có thể nhận thấy họ là một phiên bản không hoàn chỉnh của Chelsea. Họ chơi thụ động trước một ĐT Pháp không thể coi là mạnh hơn hẳn, mắc nhiều sai lầm trong phòng ngự trước ĐT Thụy Điển. Họ chơi tốt trong trận đấu cuối nhưng bàn thắng duy nhất của Rooney lại chủ yếu là do công của thủ môn Pyatov bên phía Ukraine. Như vậy trong cả 3 trận đấu ở vòng bảng, người Anh đều không gây được ấn tượng cả về tấn công lẫn phòng ngự.
![]() |
Trên thực tế về mặt dư luận hiện tại, ĐT Italia là đội bóng phải hứng chịu nhiều sức ép hơn ĐT Anh, nhưng họ là đội bóng đã có kinh nghiệm đối mặt với nghịch cảnh, nhất là những nghi án bán độ. Đất nước Italia là quê hương của mafia, vì vậy những kiểu làm ăn trái pháp luật này hẳn không phải là điều gì quá xa lạ với họ. Nhìn vào cái cách các tuyển thủ Italia đối mặt với dư luận, chúng ta hiểu rằng họ rành rẽ và chuyên nghiệp chừng nào. Buffon và Bonucci dù dính líu đến các cuộc điều tra nhưng họ vẫn tận hiến khi ở trên sân cỏ, phân biệt rành rẽ bóng đá và cuộc sống. Và họ đã thể hiện một bộ mặt khá ấn tượng trong tình cảnh mà mọi thứ chống lại họ. Chơi với sơ đồ 3-5-2 khá lạ lẫm, Italia đã cầm hòa ĐKVĐ Tây Ban Nha. Một chút gợn khi sơ đồ này không thể giúp họ giành chiến thắng trước Croatia, và rồi họ lại trở lại ấn tượng trước CH Ireland. Cũng phải nói, đội tuyển CH Ireland chính là một đối thủ rất thích hợp trước khi ĐT Italia đối mặt với ĐT Anh, dù tất nhiên trình độ không thể bằng. CH Ireland là một đội bóng chơi theo kiểu Anh truyền thống nhưng pha thêm lối phòng thủ chặt của HLV Trapattoni – một HLV người Italia già đời và lão luyện. Người Italia không chỉ là người đã đưa lối phòng thủ - phản công lên tầm nghệ thuật, mà họ còn làm chủ nó, và biết cách khắc chế khi người khác dùng chính thứ vũ khí này chống lại họ. Có lẽ, nếu ĐT Anh còn Fabio Capello thì ĐT Italia sẽ gặp rất nhiều khó khăn, giống như những khó khăn họ đã vấp phải khi gặp ĐT CH Ireland. Nhưng đáng tiếc, Capello đã không còn, và người đang ngồi ghế HLV ĐT Anh hiện nay là Roy Hodgson, một HLV có kinh nghiệm phong phú về các nền bóng đá trên thế giới, trong đó có cả Italia, nhưng chắc chắn không thể sánh với Capello hay Trapattoni – những người Italia chính hiệu.
![]() |
| Chiellini chính thức phải chia tay EURO 2012 |
Sẽ là một trận đấu khó khăn cho ĐT Anh, mặc dù Chiellini không thể thi đấu, nhưng vẫn còn đó Barzagli và Bonucci. Hãy nhớ Materazzi đã thay thế Nesta xuất sắc đến thế nào tại World Cup 2006.
















