Trong khi đó, ở nước Anh, người ta nghi ngờ khả năng thành công của bộ 3 người Ý kể trên. Dễ hiểu, bóng đá Anh lúc ấy khác hẳn với phần còn lại của châu Âu và rất khó để những cầu thủ đến từ La Liga hay Serie A có thể phát huy khả năng trong một giải đấu khác biệt đến thế. Người Anh lúc ấy chơi thứ bóng đá rất trực diện, cố gắng tận dụng tối đa các pha bóng chết và ít khi tổ chức đan bóng phối hợp nhỏ. Họ chỉ biết đến Kick and Rush, Kick and Rush & Kick and Rush.
Ở chiều ngược lại, việc người Anh ra nước ngoài thi đấu lại là sự hãn hữu, bởi cầu thủ Anh khó chơi tốt ở các giải đấu ngoài biên giới nước mình vì hạn chế kỹ thuật. Bóng đá Anh ngày đó gần như ở một biên giới khác, là 1 “ốc đảo” tách bạch hẳn với châu Âu.
Hôm nay, ở Anh tràn ngập các cầu thủ đa dạng quốc tịch khác nhau. Bóng đá Anh đã chuyển mình rất rõ: ở cả chất lẫn lượng. Các CLB trình diễn lối chơi đa dạng, tiếp cận với thế giới hơn và tiềm lực tài chính của họ thì chẳng thua ai. Premiership đã thay thế Serie A để thành thiên đường cho những ai kiếm tìm danh vọng tiền tài bằng nghiệp quần đùi áo số. Biến chuyển ấy quá tích cực song nó lại kéo theo nhiều hệ lụy tiêu cực.
Hãy nhìn vào thị trường chuyển nhượng hè 2014 vừa kết thúc. Những tên tuổi lớn nhất làm sôi sục thị trường là ai? Falcao, Di Maria, Diego Costa, Fabregas, Alexis Sanchez, Balotelli… Tất cả họ đều không phải người Anh & họ đến khiến nhưng người Anh bị mất chỗ. Bằng chứng tiêu biểu nhất là việc Danny Welbeck buộc phải “bán xới” sang Arsenal khi “Mãnh hổ” Falcao cập bến Old Trafford. Nhưng vị trí của anh tại Emirates là gì? Rất có thể là đánh bóng băng ghế dự bị cho chân sút chủ lực Olivier Giroud. Còn rất nhiều trường hợp khác buộc phải gây dựng, cứu vãn sự nghiệp của mình bằng cách chuyển đến các CLB nhỏ ít tính cạnh tranh hơn như Lescott, Rodwell, Micah Richards, Bertrand, Cleverley, Zaha…
Đơn giản là không có đất cho những người Anh trên chính quê hương của họ, đâu đó chỉ còn điểm sáng của Liverpool với Gerrard, Henderson, Sterling, Sturridge. Đôi khi người ta nhìn sang West Ham, lò đào tạo từng giữ vị trí hàng đầu nước Anh mà không khỏi giật mình. Mấy năm nay, hình như không có tài năng mới người Anh nào xuất hiện từ đó. Đâu rồi một thời West Ham trình làng những Joe Cole, Lampard, Rio Ferdinand, Terry?
Trong tình thế đó, khi nhìn vào khả năng các tuyển thủ Anh hoà nhập với các đội bóng lớn ở châu Âu, người ta càng giật mình hơn. Nước Anh không còn khoảng cách với cầu thủ ngoại, nhưng cầu thủ Anh vẫn còn nguyên khoảng cách với nước ngoài. Sự thất bại của Owen hay Woodgate là một minh chứng. Còn sự quan tâm mà Barca, Real đã từng nói tới Rooney, Walcott hay một cầu thủ Anh nào đó ư? Thời gian đã khẳng định rằng nó đơn thuần chẳng vượt quá một lời nói miệng.
(Bạn đọc: Đức Nguyễn)
Ở chiều ngược lại, việc người Anh ra nước ngoài thi đấu lại là sự hãn hữu, bởi cầu thủ Anh khó chơi tốt ở các giải đấu ngoài biên giới nước mình vì hạn chế kỹ thuật. Bóng đá Anh ngày đó gần như ở một biên giới khác, là 1 “ốc đảo” tách bạch hẳn với châu Âu.
![]() |
| Các CLB tại Anh đang rất chuộng cầu thủ ngoại thay vì ưu tiên "hàng quốc nội". Ảnh: Internet |
Hôm nay, ở Anh tràn ngập các cầu thủ đa dạng quốc tịch khác nhau. Bóng đá Anh đã chuyển mình rất rõ: ở cả chất lẫn lượng. Các CLB trình diễn lối chơi đa dạng, tiếp cận với thế giới hơn và tiềm lực tài chính của họ thì chẳng thua ai. Premiership đã thay thế Serie A để thành thiên đường cho những ai kiếm tìm danh vọng tiền tài bằng nghiệp quần đùi áo số. Biến chuyển ấy quá tích cực song nó lại kéo theo nhiều hệ lụy tiêu cực.
Hãy nhìn vào thị trường chuyển nhượng hè 2014 vừa kết thúc. Những tên tuổi lớn nhất làm sôi sục thị trường là ai? Falcao, Di Maria, Diego Costa, Fabregas, Alexis Sanchez, Balotelli… Tất cả họ đều không phải người Anh & họ đến khiến nhưng người Anh bị mất chỗ. Bằng chứng tiêu biểu nhất là việc Danny Welbeck buộc phải “bán xới” sang Arsenal khi “Mãnh hổ” Falcao cập bến Old Trafford. Nhưng vị trí của anh tại Emirates là gì? Rất có thể là đánh bóng băng ghế dự bị cho chân sút chủ lực Olivier Giroud. Còn rất nhiều trường hợp khác buộc phải gây dựng, cứu vãn sự nghiệp của mình bằng cách chuyển đến các CLB nhỏ ít tính cạnh tranh hơn như Lescott, Rodwell, Micah Richards, Bertrand, Cleverley, Zaha…
Đơn giản là không có đất cho những người Anh trên chính quê hương của họ, đâu đó chỉ còn điểm sáng của Liverpool với Gerrard, Henderson, Sterling, Sturridge. Đôi khi người ta nhìn sang West Ham, lò đào tạo từng giữ vị trí hàng đầu nước Anh mà không khỏi giật mình. Mấy năm nay, hình như không có tài năng mới người Anh nào xuất hiện từ đó. Đâu rồi một thời West Ham trình làng những Joe Cole, Lampard, Rio Ferdinand, Terry?
Trong tình thế đó, khi nhìn vào khả năng các tuyển thủ Anh hoà nhập với các đội bóng lớn ở châu Âu, người ta càng giật mình hơn. Nước Anh không còn khoảng cách với cầu thủ ngoại, nhưng cầu thủ Anh vẫn còn nguyên khoảng cách với nước ngoài. Sự thất bại của Owen hay Woodgate là một minh chứng. Còn sự quan tâm mà Barca, Real đã từng nói tới Rooney, Walcott hay một cầu thủ Anh nào đó ư? Thời gian đã khẳng định rằng nó đơn thuần chẳng vượt quá một lời nói miệng.
(Bạn đọc: Đức Nguyễn)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
00:00 30/11/-0001















