1. Tất cả là một giấc mơ, kể cả việc một đêm tháng 6 nào đó, đứng trong đám đông hàng vạn người không quen biết ở một nơi cách xa quê hương gần vạn dặm, cổ vũ cho đội tuyển mà mình mến mộ.
"Bạn đã ở đâu khi Balotelli làm một cú đúp ở Warsaw?". Nhiều người Ý đã từng hỏi câu kiểu đó khi nhắc đến cái tên Gigi Riva, lúc họ nhớ đến trận bán kết World Cup 1970, đến Paolo Rossi khi nhắc đến kỉ niệm Espana 82, đến Fabio Grosso và Marco Materazzi ở World Cup 2006.
| |
| Màn ăn mừng chiến thắng của đội Thiên thanh |
Những kỉ niệm của người hâm mộ calcio sống tại Italia hay gắn với những cột mốc lớn như thế. Những người già ở tuổi 60, 70 có thể tự hào hỏi con cháu họ về điều ấy. Những người ở tuổi 40, 50 hỏi nhau về thời khắc không thể nào quên khi Tardelli ăn mừng bàn thắng thứ hai vào lưới Đức ở trận chung kết năm 1982 trên sân Madrid (trên sóng, BLV Nando Martellini hét lên 3 lần câu bất hủ, "Italia, campione del mondo").
Lớp trẻ lớn lên với ánh mắt của Grosso sau quả penalty cuối cùng vào lưới Pháp, và cả cú húc đầu của Zidane vào ngực Materazzi. Bây giờ, là một thế hệ nữa những người hâm mộ chứng kiến bàn thắng của Balotelli, nhìn anh cởi áo và làm động tác như của người khổng lồ xanh Hulk.
Hàng triệu người đã sống qua đêm đó. Có những người quên nhanh như một cơn gió, có người mãi nhớ giây phút ấy, coi như một điểm nhấn trong đời họ. Thế nên, nếu sau này, một ai đó hỏi tôi đã ở đâu trong đêm Balotelli hai lần làm tung lưới Đức như thế, tôi sẽ trả lời, ở Kiev, giữa những người Ukraina, giữa đứa trẻ còn rất ít tuổi ngồi trên vai bố đến một chỗ rất đông người vui vẻ cười nói, cãi cọ mà nó không hiểu tại sao, giữa những đôi tình nhân tay trong tay đến khu fanzone ở trung tâm thành phố như đi trảy hội, trong mùi thuốc lá, bia và mùi nước hoa.
2. Những người Ukraina ấy trong mấy đêm bỗng trở thành người thứ 13 của đội Ý. Không phải trọng tài, chắc chắn rồi, bởi ở giải này Italia chưa bao giờ cần họ bênh vực, chưa hề muốn Moggi sống lại. Người thứ 13 chính là những người Ukraina không thích đội Đức đá trận chung kết trên đất họ, vì cái tên Đức gợi lại những kí ức không tốt; không thích đội Anh ở tứ kết vì các học trò của Hodgson và một ông trợ lí trọng tài đứng cạnh gôn loạn thị đã loại đội Ukraina của họ ở vòng bảng.
Hàng vạn người đã căng thẳng tột độ những giây phút đầu trận khi Ý bị Đức ép, đã sôi lên trong sung sướng khi Balotelli ghi bàn mở tỉ số bằng một cú đánh đầu, đã vỗ tay đồng loạt khi Buffon hay Barzagli cản phá thành công một cú sút nào đó, đã vui sướng vô cùng khi Super Mario ghi thêm bàn nữa. Pháo bông ăn mừng bắn lên cạnh màn hình lớn.
Những giây phút cẳng thẳng tột độ cuối cùng diễn ra khi Đức được hưởng một quả phạt đền với những tiếng "Ồ" kéo dài sau pha chạm tay của hậu vệ Ý. Cú sút penalty của Oezil. Vài tiếng vỗ tay lẻ tẻ. Rồi sau đó là sự im lặng, và cuối cùng, không ai nghe thấy tiếng còi của trọng tài cất lên trên tivi, nhưng cả đám đông rùng mình chuyển động mạnh mẽ vì chiến thắng. Vang lên những tiếng hô "Italia, Italia" không dứt, với những người khoác cờ Italia chạy khắp nơi.
Cậu thanh niên người Ukraina đứng sau lưng tôi nói một tràng tiếng Ý mới học được của ai đó và ré lên ôm hôn cô người yêu đứng cạnh.
Chỉ có một tifoso duy nhất ở fanzone là người Ý gốc. Anh là Aldo, một người đến từ Manfredonia, ở xứ Puglia, cái gót của chiếc ủng Ý. Anh đã sống ở Kiev được gần 10 năm và có một cửa hàng chuyên bán thịt nguội và salami đặc trưng của Ý.
Một người Ý duy nhất trong số hàng vạn người ủng hộ đội Thiên thanh, trong một khu trung tâm thành phố mà màu xanh là vô hình, nhưng tình cảm (cả thật sự và vụ lợi) tồn tại một cách mạnh mẽ và ấn tượng. Những người mới gia nhập đội quân Thiên thanh ấy cũng không ủng hộ Tây Ban Nha, bởi nhiều người bảo đội bóng xứ Iberia ấy chơi quá buồn tẻ. Có lẽ người Ukraina không muốn ngày hội của họ kết thúc bằng một nốt trầm. Họ thích cái chất phiêu lưu mà Italia đem lại, sự kịch tính của những trận đấu mà Italia đã đá, sự đẹp trai (còn sót lại) ở một vài tuyển thủ được yêu thích đặc biệt, như Buffon và Montolivo, thích cả cái cách mà Balotelli sau khi ghi bàn đã lột áo ra và khoe cơ bắp kiểu Hollywood.
Những bàn thắng ấy như một luồng điện truyền qua một vài sinh viên da đen có mặt trong fanzone. Khi trận đấu kết thúc, bữa tiệc chiến thắng bắt đầu, họ nhanh chóng kiếm những chiếc khăn ba màu có chữ Italia. Ngỡ mình cũng là những Balotelli, họ nhảy múa và la hét điên cuồng trong tiếng hò reo cổ vũ của hàng trăm thanh niên Ukraina say sưa trong men tình và men bia.
Lúc ấy, tôi không nghe thấy gì hết, không nhìn thấy gì hết, tự nhiên bên tai văng vẳng những câu hát của Queen trong bài "A kind of magic" tôi đã từng nghe trên radio của xe ô tô đang phóng như điên trong đêm sang Vienna, một đêm tháng 6 của 4 năm về trước, trên đất Thụy Sĩ cho EURO 2008, sau trận Italia hạ Pháp 2-0: " It’s a kind of magic/It’s a kind of magic/A kind of magic/One dream, one soul, one prize/One goal, one golden glance of what should be...".
| |
| Nụ hôn của tình yêu, đam mê và chiến thắng |
3. Khi những đêm EURO cuối cùng chuẩn bị kết thúc, chỉ còn lại duy nhất một đêm ở phía trước, cảm giác hòa vào dòng người ấy ở một khu fanzone ở cái quảng trường nơi đã từng gắn liền với bao biến cố lịch sử của Ukraina thật lạ.
Cảm giác ấy đã từng có trong những ngày cuối cùng tôi ở EURO 2008, trong khu fanzone của Vienna. Những người không quen biết bỗng trở thành bạn, có thể mời nhau cốc bia, cùng hát với nhau một bản ballad rock của Bon Jovi, lâng lâng trong men say chiến thắng của một đội bóng đến từ rất xa nơi ta đang sống. Đội bóng ấy sẽ đến Kiev cho trận chung kết tối chủ nhật này.
Không ai muốn cuộc vui trên sân cỏ và ngoài đường phố kết thúc. Vậy mà EURO cũng sắp tàn. Nhưng tại sao lại phải buồn, khi vẫn còn một trận đấu nữa, một đêm vui nữa mà những người Ukraina kia đều mong là đêm "magic" (huyền ảo), và từ giờ đến đó còn mấy ngày, nhưng như Freddy Mercury hát, "the waiting seems eternity "(sự chờ đợi đến vô cùng). Vừa muốn chờ mãi, vừa muốn nó đến ngay bây giờ.
EURO sắp hết rồi. Nhưng Aldo thì thầm: "Nếu Chúa đã cho chúng ta thêm 90 phút hoặc hơn nữa để chờ đợi trong hồi hộp và khắc khoải mong chờ chiến thắng, tại sao ta không tiếp tục sống vui sướng? Đi uống cái gì đi chứ".
Aldo, anh không phải là một ông bán xúc xích và salami ở Kiev. Anh là một nhà thơ...














