Cho đến trước năm 2009, ông Chung được biết đến chủ yếu ở vị trí Trưởng bộ môn bóng đá của Tổng cục TDTT. Từ vị trí ấy ông đã sát cánh, tư vấn và có nhiều sự giúp đỡ hữu ích với HLV trưởng ĐTVN Alfred Reidl trong một thời gian rất dài. Cá biệt năm 2007, khi ông Riedl phải về Áo chữa bệnh thì ông Chung đã trực tiếp cầm quân ĐT Olympic Việt Nam đá vòng loại Olympic Bắc Kinh 2008. Ít ai ngờ là trong tư cách một "người đóng thế" ông Chung đã làm mới ĐT bằng cách phá đi cái sơ đồ 4-4-2 của Riedl để xây dựng hệ thống 4-5-1 đầy mới mẻ. Chính sơ đồ ấy và khi thế ấy đã giúp Olympic Việt Nam đại thắng nhiều đối thủ Tây Á, để rồi có một thời gian dài sau đó, bóng đá Việt Nam cứ hễ đối đầu với bóng đá Tây Á là rất mực tự tin. Chi tiết đặc biệt này cộng với việc ông Chung từng giúp ĐT nữ Việt Nam vô địch SEA Games, ĐT U.22 Việt Nam vô địch Mederka Cup chứng minh một điều: ở cấp độ các ĐTQG ông Chung đã có những đóng góp cực kỳ to lớn.
![]() |
| HLV Mai Đức Chung (bìa trái) đang có những ngày tươi đẹp với bóng đá xứ Thanh. Ảnh: H.M. |
Nhưng năm 2009, khi từ bỏ đấu trường quốc gia để về Bình Dương dấn thấn vào đấu trường V.League thì mọi thứ với ông Chung bấp bênh, khúc khuỷu tức thời. Kết quả là chưa qua một mùa giải ông Chung đã phải ra đi vì bất lực với quá nhiều vấn đề hậu trường phức tạp của Bình Dương. Năm 2010 thì ông Chung về Navibank Sài Gòn, nhưng cái đội bóng vừa yếu chuyên môn vừa non sinh khí ấy tiếp tục làm ông mệt mỏi. Đoạn cuối mùa giải 2010, khi Navibank Sài Gòn thắng Quảng Ninh ở trận Play Off thì ông Chung đã tình nguyện ra đi trước thời hạn 1 năm. Và đến lúc này thì rất ít người nghĩ là ông sẽ quay lại cầm quân V.League.
Thế nên một năm về trước, khi ông về Thanh Hoá để thay thầy trẻ Triệu Quang Hà thì chính các cầu thủ Thanh Hoá cũng bất ngờ. Công bằng mà nói thì xét về mặt lực lượng, Thanh Hoá hiện tại cũng chẳng khá hơn những Bình Dương, Navibank Sài Gòn mà ông Chung từng dấn thân ngày nào. Nhưng Thanh Hoá lại có một thứ mà hai đội bóng nhà giàu kia không có được, đó là sự đoàn kết và vũ khí tinh thần. Chính sự đoàn kết và sức sống tinh thần ấy đã giúp Thanh Hoá đá trận nào cũng "bốc". Cũng chính từ cái nền đoàn kết và vũ khí tinh thần ấy mà ông Chung dễ dàng gieo vào đội bóng cái tư tưởng "bóng đá đơn giản" của mình. Nhìn vào tổng cộng 4 trận đã đấu của Thanh Hoá ở mùa giải năm nay, dễ thấy là cả 3/4 trận thắng đều diễn ra với những tỷ số sít sao. Ông Chung bảo mình rất thích Chelsea của Mourinho, và thích một đội bóng đơn giản mà hiệu quả hơn là một đội bóng hoa mĩ rườm rà.
Rõ ràng là ở Thanh Hoá ông Chung đã bước đầu đưa được cái triết lý của mình vào một tập thể - điều mà ông không thể làm được ở Bình Dương hay Navibank Sài Gòn ngày trước. Ở Thanh Hóa, ông Chung bước đầu cũng được nhìn nhận là một ông thầy "mát tay".
Chúc cho cuộc đời V.League của ông Chung sẽ có một nốt thăng sau hai nốt lặng!















