Khi yêu đừng quay đầu lại
Đó là tình yêu của Ronaldo dành cho bóng đá, dành cho bản thân, và dành cho những giấc mơ của mình. Chưa bao giờ khi Ronaldo thua người ta thấy anh phàn nàn rằng mình thiếu thể lực hay vẫn chưa bình phục chấn thương, dám chơi thì dám chịu, và Ronaldo thì lúc nào cũng muốn chơi, dám chơi cả. Nhớ lại những lần Ronaldo chảy máu chân, chảy máu mắt, ngã dập vai nhưng vẫn chạy và cả ghi bàn, rõ ràng anh không lấy đó để tìm sự thương hại, lựa chọn của anh là chiến đấu, không có lý do nào hết. Sẽ chẳng có mấy đội bóng mạo hiểm với siêu sao hạng nhất của mình như Real, nhưng đó là quyết định thuộc về Ronaldo.
Năm này qua năm khác, có được Quả Bóng Vàng hay không, có giành được danh hiệu nào hay không, có trận hay trận dở; thì ở tuổi 28, CR7 vẫn giữ được phong cách của mình: thích đương đầu, dám thất bại, và không ngại phải rơi cả máu và nước mắt vì những thất bại ấy. Đó là lý do cốt lõi tại sao Ronaldo nhiều fan đến thế, chứ không phải vì mái đầu bóng hay những thành tích ghi bàn. Ronaldo là biểu trưng cho thứ ý chí, nghị lực, khát khao mà đôi khi người ta chỉ đọc được trong sách vở, nhiều người thấy bản thân mình trong anh, học được từ anh, và cảm phục anh.
Không còn trẻ, nét mặt Ronaldo khắc khổ đi nhiều khi anh gục xuống sau trận bán kết lượt về trước Dortmund, thêm một lần anh cùng đội bóng của mình lỗi hẹn với trận đấu cuối, từ Real những năm trước cho đến Bồ Đào nha của năm 2012, đều theo những kịch bản đầy nuối tiếc. Đời cầu thủ không dài để leo quá nhiều lần tới đỉnh cao, nhưng Ronaldo cứ hết lần này đến lần khác thất bại trong quãng thời gian mà anh tìm những thành công mới cho sự nghiệp của mình. Đáng khóc lắm, có thể anh đã đá dở, có thể anh không thể một mình làm nên khác biệt trong một vài trận đấu, nhưng anh đã cống hiến hết sức mình như một vận động viên bị ám ảnh bởi vạch đích, không một lần dừng lại nghỉ ngơi.
Không sinh ra là thiên tài nghĩa là phải rèn luyện nhiều hơn, không luôn ở trong những tập thể mạnh nhất, đoàn kết nhất nghĩa là phải thua cuộc nhiều hơn, nhưng nản lòng chưa bao giờ là lựa chọn của CR7, thậm chí có lẽ còn không tồn tại trong ý nghĩ của anh. Anh khóc đấy, nhưng rồi ngày mai, trong một trận đấu khác, người ta lại thấy anh chạy như chưa bao giờ vấp ngã, như một kiểu lẽ sống vậy.
Chặng đường tiếp theo
Với người như Ronaldo, anh không hay nhắc tới ngày hôm qua tôi đã làm được gì, đội bóng của tôi đã mạnh ra sao, mà chỉ thường hướng về phía trước với những mục tiêu mới. Tuy nhiên, Real hiện giờ rõ ràng là một đội bóng có tương lai khá mông lung. Mourinho còn chưa rõ đi hay ở, nếu đi còn chưa rõ ai sẽ thay, nếu thay chưa rõ sẽ huấn luyện theo cách nào để tốt hơn những gì Mourinho làm được, rồi sự hoàn thuận trong phòng thay đồ, sự xung đột giữa đẹp mắt và hiệu quả, những cá nhân có thể sẽ đi, những người có thể sẽ tới, còn chưa biết ra sao.
Những người đã theo chân CR7 từ M.U hẳn cảm thấy đây là lúc anh có thể trở về đội bóng cũ, độ tuổi của anh là phù hợp để chiến đấu cho những vinh quang sau cùng khi còn phong độ đỉnh cao, phù hợp để tìm về một nơi vừa đủ bình yên, vừa đủ tham vọng như Old Trafford. Dễ dàng nhắc lại tất cả những gì tuyệt vời nhất trong đời cầu thủ mà Ronaldo đã có với M.U, từ chức vô địch Champions League cho tới Quả Bóng Vàng, từ sự hòa đồng trong tập thể đến lòng yêu mến cuồng nhiệt của cổ động viên. Real có thể cho anh danh tiếng, cho anh sự hào nhoáng khi tỏa sáng giữa một dải ngân hà, và những lợi nhuận kinh tế qua lại hai bên, nhưng chưa thể cho anh tất cả những gì mà ở M.U anh đã có.
Ở Real, Ronaldo được đá với những đồng đội đẳng cấp hơn nhưng không thể có nhiều danh hiệu như dưới bàn tay Sir Alex, anh ghi nhiều bàn thắng hơn nhưng không hề được tôn sùng như tại nước Anh. Kỷ lục ghi bàn nhiều đấy nhưng để được coi như một tượng đài, một huyền thoại thực sự ở Bernabeu thì lại không hề dễ. Nhưng nói là nói vậy, biết thì biết vậy, Ronaldo vốn chưa lúc nào sợ khó, anh chưa lúc nào thỏa mãn với những nấc thang mà mình đang đứng, tìm thử thách mới, chinh phục đỉnh cao mới là nguồn năng lượng thôi thúc anh sống và chơi bóng, rất khó thay đổi.
Không ai biết điều gì sẽ đến ở tương lai, không cầu thủ nào một mình điều khiển được kết quả của đội bóng, được chọn đồng đội, được chọn cách cổ động viên đối xử với mình.
Ronaldo đã quen với áp lực, đã quen với những thời điểm không tươi sáng của cuộc đời, quen với cách nhiều người nhìn anh, và nó không ảnh hưởng gì tới cái chất CR7 mà anh vẫn từng ngày thể hiện. Thất bại là cục đá trên đường chạy, nó khiến người ta ngã xuống nhưng cũng là điểm tựa để người ta lấy đà vút lên, càng nhiều thì càng đau, nhưng cũng càng nhiều động lực. Đó là trên lý thuyết, còn thực tế chẳng mấy ai sống đến cùng với chân lý ấy, nhưng Ronaldo thì có. Chia buồn với anh về thất bại. Và chúc anh thành công ở những ngày tháng mới.
Đó là tình yêu của Ronaldo dành cho bóng đá, dành cho bản thân, và dành cho những giấc mơ của mình. Chưa bao giờ khi Ronaldo thua người ta thấy anh phàn nàn rằng mình thiếu thể lực hay vẫn chưa bình phục chấn thương, dám chơi thì dám chịu, và Ronaldo thì lúc nào cũng muốn chơi, dám chơi cả. Nhớ lại những lần Ronaldo chảy máu chân, chảy máu mắt, ngã dập vai nhưng vẫn chạy và cả ghi bàn, rõ ràng anh không lấy đó để tìm sự thương hại, lựa chọn của anh là chiến đấu, không có lý do nào hết. Sẽ chẳng có mấy đội bóng mạo hiểm với siêu sao hạng nhất của mình như Real, nhưng đó là quyết định thuộc về Ronaldo.
Năm này qua năm khác, có được Quả Bóng Vàng hay không, có giành được danh hiệu nào hay không, có trận hay trận dở; thì ở tuổi 28, CR7 vẫn giữ được phong cách của mình: thích đương đầu, dám thất bại, và không ngại phải rơi cả máu và nước mắt vì những thất bại ấy. Đó là lý do cốt lõi tại sao Ronaldo nhiều fan đến thế, chứ không phải vì mái đầu bóng hay những thành tích ghi bàn. Ronaldo là biểu trưng cho thứ ý chí, nghị lực, khát khao mà đôi khi người ta chỉ đọc được trong sách vở, nhiều người thấy bản thân mình trong anh, học được từ anh, và cảm phục anh.
![]() |
| Dám khóc nghĩa là dám chấp nhận thất bại. Ảnh: Internet. |
Không còn trẻ, nét mặt Ronaldo khắc khổ đi nhiều khi anh gục xuống sau trận bán kết lượt về trước Dortmund, thêm một lần anh cùng đội bóng của mình lỗi hẹn với trận đấu cuối, từ Real những năm trước cho đến Bồ Đào nha của năm 2012, đều theo những kịch bản đầy nuối tiếc. Đời cầu thủ không dài để leo quá nhiều lần tới đỉnh cao, nhưng Ronaldo cứ hết lần này đến lần khác thất bại trong quãng thời gian mà anh tìm những thành công mới cho sự nghiệp của mình. Đáng khóc lắm, có thể anh đã đá dở, có thể anh không thể một mình làm nên khác biệt trong một vài trận đấu, nhưng anh đã cống hiến hết sức mình như một vận động viên bị ám ảnh bởi vạch đích, không một lần dừng lại nghỉ ngơi.
Không sinh ra là thiên tài nghĩa là phải rèn luyện nhiều hơn, không luôn ở trong những tập thể mạnh nhất, đoàn kết nhất nghĩa là phải thua cuộc nhiều hơn, nhưng nản lòng chưa bao giờ là lựa chọn của CR7, thậm chí có lẽ còn không tồn tại trong ý nghĩ của anh. Anh khóc đấy, nhưng rồi ngày mai, trong một trận đấu khác, người ta lại thấy anh chạy như chưa bao giờ vấp ngã, như một kiểu lẽ sống vậy.
Chặng đường tiếp theo
Với người như Ronaldo, anh không hay nhắc tới ngày hôm qua tôi đã làm được gì, đội bóng của tôi đã mạnh ra sao, mà chỉ thường hướng về phía trước với những mục tiêu mới. Tuy nhiên, Real hiện giờ rõ ràng là một đội bóng có tương lai khá mông lung. Mourinho còn chưa rõ đi hay ở, nếu đi còn chưa rõ ai sẽ thay, nếu thay chưa rõ sẽ huấn luyện theo cách nào để tốt hơn những gì Mourinho làm được, rồi sự hoàn thuận trong phòng thay đồ, sự xung đột giữa đẹp mắt và hiệu quả, những cá nhân có thể sẽ đi, những người có thể sẽ tới, còn chưa biết ra sao.
Những người đã theo chân CR7 từ M.U hẳn cảm thấy đây là lúc anh có thể trở về đội bóng cũ, độ tuổi của anh là phù hợp để chiến đấu cho những vinh quang sau cùng khi còn phong độ đỉnh cao, phù hợp để tìm về một nơi vừa đủ bình yên, vừa đủ tham vọng như Old Trafford. Dễ dàng nhắc lại tất cả những gì tuyệt vời nhất trong đời cầu thủ mà Ronaldo đã có với M.U, từ chức vô địch Champions League cho tới Quả Bóng Vàng, từ sự hòa đồng trong tập thể đến lòng yêu mến cuồng nhiệt của cổ động viên. Real có thể cho anh danh tiếng, cho anh sự hào nhoáng khi tỏa sáng giữa một dải ngân hà, và những lợi nhuận kinh tế qua lại hai bên, nhưng chưa thể cho anh tất cả những gì mà ở M.U anh đã có.
Ở Real, Ronaldo được đá với những đồng đội đẳng cấp hơn nhưng không thể có nhiều danh hiệu như dưới bàn tay Sir Alex, anh ghi nhiều bàn thắng hơn nhưng không hề được tôn sùng như tại nước Anh. Kỷ lục ghi bàn nhiều đấy nhưng để được coi như một tượng đài, một huyền thoại thực sự ở Bernabeu thì lại không hề dễ. Nhưng nói là nói vậy, biết thì biết vậy, Ronaldo vốn chưa lúc nào sợ khó, anh chưa lúc nào thỏa mãn với những nấc thang mà mình đang đứng, tìm thử thách mới, chinh phục đỉnh cao mới là nguồn năng lượng thôi thúc anh sống và chơi bóng, rất khó thay đổi.
Không ai biết điều gì sẽ đến ở tương lai, không cầu thủ nào một mình điều khiển được kết quả của đội bóng, được chọn đồng đội, được chọn cách cổ động viên đối xử với mình.
Ronaldo đã quen với áp lực, đã quen với những thời điểm không tươi sáng của cuộc đời, quen với cách nhiều người nhìn anh, và nó không ảnh hưởng gì tới cái chất CR7 mà anh vẫn từng ngày thể hiện. Thất bại là cục đá trên đường chạy, nó khiến người ta ngã xuống nhưng cũng là điểm tựa để người ta lấy đà vút lên, càng nhiều thì càng đau, nhưng cũng càng nhiều động lực. Đó là trên lý thuyết, còn thực tế chẳng mấy ai sống đến cùng với chân lý ấy, nhưng Ronaldo thì có. Chia buồn với anh về thất bại. Và chúc anh thành công ở những ngày tháng mới.
Mạnh Quang |
00:00 30/11/-0001















