Thắng nhờ loạt luân lưu không phải là một chiến thắng đúng nghĩa. Trên thực tế, Italia vẫn đã chỉ có một trận hòa 0-0 với Anh. Đó là trận hòa thứ 3 trong 4 trận mà đội bóng áo Thiên thanh đã chơi tại giải lần này, nhiều hơn bất cứ đội nào khác. Trận thắng duy nhất chỉ đến với Italia khi đối thủ của họ là đội yếu nhất bảng và lại chẳng còn mục tiêu gì để nỗ lực (Ireland), mà cũng hết sức nhọc nhằn với việc 3 điểm chỉ được đảm bảo ở phút 90. Tính rộng ra, đấy cũng là thắng lợi duy nhất của Italia tại các giải đấu lớn chính thức kể từ sau trận thắng Pháp 2-0 ở lượt cuối vòng bảng EURO 2008, trải qua 8 trận (hòa 6, thua 1). Đó rõ ràng là thành tích rất đáng thất vọng với một trong những đội tuyển lớn nhất thế giới.
![]() |
| Balotelli trong một tình huống sút bóng - Ảnh: Getty |
Mặc dù thắng nhờ luân lưu cũng vẻ vang chẳng kém gì thắng theo cách truyền thống, đặc biệt là cách Italia đã đánh bại Anh hoàn toàn xứng đáng rạng sáng qua, nhưng đội quân áo Thiên thanh không thể cứ trông chờ vào may rủi trên chấm 11m (Italia thắng có lẽ cũng bởi vì Anh có truyền thống đá penalty kém). Trước Đức, đội bóng hiếm khi thất bại khi phải đá luân lưu, lại càng không được phép. Italia phải ghi bàn, ghi nhiều hơn đối phương và bảo vệ chắc chắn lưới nhà. Nhưng ngoại trừ trận thắng Ireland vất vả kể trên, các cầu thủ Azzurra không thể hiện được những yêu cầu cần thiết cho một chiến thắng cho ra chiến thắng. Italia là một trong những đội dứt điểm nhiều nhất giải, nhưng chỉ ghi được vẻn vẹn 4 bàn thắng sau 4 trận đấu, ít nhất trong 4 đội lọt vào bán kết và chỉ ngang với thành tích của Đức trong riêng trận tứ kết thắng Hy Lạp 4-2. Họ cũng không biết cách bảo vệ thành quả sau khi dẫn trước, bởi đều đã để Tây Ban Nha và Croatia gỡ hòa 1-1 ở các trận vòng bảng.
Tâm lý được xem là một thế mạnh của Italia tại giải năm nay, khi mà một lần nữa đội quân áo Thiên thanh cho thấy quyết tâm chiến thắng những bê bối của bóng đá nước nhà biến họ thành một tập thể rất khó đánh bại. Nhưng tâm lý cũng là một hạn chế của đội bóng này, thông qua sự vội vàng rất đáng trách của những cầu thủ tham gia tấn công, đặc biệt là Balotelli. Pirlo đã thể hiện sự tĩnh tại vô biên trong tâm anh qua cú “xúc thìa” lạnh lùng chế nhạo cả một nền bóng đá (Anh), nhưng các đồng đội ít kinh nghiệm của anh không có được phẩm chất đó. Họ mong muốn ghi bàn tới mức hấp tấp, bị áp lực kỳ vọng làm lấn bấn đôi chân, và hậu quả là đều bỏ lỡ những cơ hội mười mươi. Nhưng những cú sút luân lưu quyết định rất tỉnh táo của Nocerino và Diamanti, đều còn quá ít kinh nghiệm đội tuyển, cho thấy rằng họ đã học được ít nhiều cái tĩnh trong tâm trí của Pirlo.
Vấn đề giờ đây là Italia phải giữ được phẩm chất đó cho trận đấu với Đức, đội bóng mà sáu năm trước đã bị đánh bại bởi pha bóng kết tinh trí tuệ và sự tĩnh tại của Pirlo và Grosso.















