| Bài viết cung cấp độc quyền bởi ![]() |
Nhưng riêng trong việc lựa chọn cầu thủ cho ĐTQG thì các nhà điều hành bóng đá Anh, hay nói chính xác hơn là dư luận nước này lại tư duy có phần hơi nóng vội. Nói nhẹ nhàng là vậy, còn nói nặng lời thì đó là lối suy nghĩ chộp giật, thời vụ vốn rất ít khi xuất hiện ở các nền bóng đá hàng đầu thế giới khác.
![]() |
Chúng ta đã quen với chuyện “không đâu lên tuyển dễ như ở Việt Nam”, nhưng thực ra tình hình ở Anh cũng không khác là mấy. Chỉ sau vài trận tỏa sáng tại Premier League, các cầu thủ trẻ có thể được báo chí đưa lên mây và đâu đó sẽ xuất hiện những lời kêu gọi đưa anh ta vào đội tuyển. Trong đợt triệu tập lần này, người ta đã nhắc đến Andros Townsend, Adam Lallana hay thậm chí cả Ross Barkley như là những ứng cử viên sáng giá, nhưng hãy công tâm nhìn lại xem họ đã làm được gì? Một vài trận đấu “xem được” ở Premier League, thế là hết. Chưa tham dự Champions League, chưa từng khoác áo CLB lớn nào…. nhưng vẫn có thể được gọi, bởi đây là nước Anh, nơi coi trọng phong độ hơn là đẳng cấp. Tất nhiên, ranh giới giữa hai khái niệm nêu trên là khá mong manh (nếu phong độ cao được duy trì ổn định trong một thời gian dài thì nó sẽ trở thành đẳng cấp, hoặc ngược lại), nhưng dù sao phương pháp tư duy thời vụ như vậy là rất nguy hiểm. Nó có thể khiến những cầu thủ giỏi (nhưng không đạt phong độ cao ở 1-2 trận gần nhất) bị bỏ qua và, nghiêm tọng hơn, có thể gây xáo trộn phong cách của ĐT.
Để so sánh, ở TBN thì HLV Vicente Del Bosque luôn tin vào một nhóm trụ cột đã chơi bên nhau nhiều năm và những gương mặt mới nổi rất khó được đá chính, dù đó là Mata hay Cazorla. Kết quả: ông đã gặt hái được 1 chức VĐ World Cup, 1 chức VĐ Euro dù có nhiều thời điểm bị chỉ trích là đặt niềm tin mù quáng vào Pedro hay Casillas. Ở Đức, Joachim Loew cũng kiên quyết không gọi Stefan Kiessling còn ưu tiên hàng đầu của Brazil cho VCK World Cup 2014 là duy trì tính ổn định. Không có ai “thời vụ” như người Anh cả, và đó là 3 ứng cử viên hàng đầu cho chức VĐTG hè năm sau…













