Khi những giải đấu khu vực và châu lục khép lại, U23 Việt Nam không còn chung một màu áo, không còn cùng nhau bước ra sân dưới sự dẫn dắt của HLV Kim Sang-sik. Mỗi cầu thủ trở về với CLB chủ quản, bước vào guồng quay khắc nghiệt của V-League 2025/26, thậm chí sớm đứng ở hai chiến tuyến đối đầu nhau. Nhưng điều đáng nói là “bó đũa U23 Việt Nam” – biểu tượng cho tinh thần đoàn kết – chưa từng bị bẻ gãy.
Vòng 12 V-League đã phơi bày rõ nét điều đó. Cuộc đối đầu mang tính quyết định ngôi đầu bảng giữa Công an Hà Nội và Ninh Bình FC không chỉ là trận cầu lớn của giải quốc nội, mà còn là cuộc chạm trán của những đồng đội vừa kề vai sát cánh trong màu áo U23 Việt Nam. Bóng đá chuyên nghiệp buộc họ phải cạnh tranh, phải quyết liệt vì màu cờ sắc áo CLB. Nhưng vượt lên trên kết quả, là cách họ đối diện với biến cố của nhau bằng sự sẻ chia rất thật.
Chấn thương nặng của Nguyễn Thái Sơn là một khoảnh khắc lặng người. Một cầu thủ trẻ, vừa trở về từ hành trình U23, chưa kịp ổn định tại đội bóng mới, đã đứng trước nguy cơ sớm chia tay mùa giải. Phản ứng từ các đồng đội U23 Việt Nam gần như tức thì: hỏi thăm, động viên, gửi lời chúc hồi phục. Đó là phản xạ rất tự nhiên của một tập thể từng sống cùng nhau qua những áp lực lớn nhất.
Không chỉ dừng lại ở lời nói, “bó đũa U23” còn thể hiện bằng hành động. Những câu chuyện được nhắc lại cho thấy một nét văn hóa rất đặc biệt trong đội. Khi Bùi Vĩ Hào điều trị chấn thương, đồng đội đã góp quỹ hỗ trợ. Khi Văn Trường phải chia tay U23 trước VCK châu Á, phần thưởng vẫn được giữ lại cho anh. Trung Kiên, người giữ vai trò “thủ quỹ”, chỉ nói một câu rất giản dị: “Mỗi người một ít”. Số tiền ấy có thể không lớn, nhưng giá trị tinh thần thì không thể đo đếm.
Chính Trung Kiên cũng là minh chứng rõ nét cho sự che chở ấy. Sau một trận đấu để lọt lưới ba bàn, thủ môn trẻ phải hứng chịu nhiều hoài nghi. Trong khoảnh khắc dễ tổn thương nhất, các đồng đội U23 Việt Nam đã lên tiếng bảo vệ. Đình Bắc mở đầu, rồi Khuất Văn Khang, Quốc Việt, Phạm Lý Đức, Đức Anh cùng tiếp lửa. Sự ủng hộ đó giúp Trung Kiên đứng vững, trở lại tập luyện cùng HAGL với tinh thần tích cực.
Trong bối cảnh V-League ngày càng khốc liệt và hành trình lên đội tuyển quốc gia luôn đầy sàng lọc, sự đoàn kết ấy là tài sản vô giá. “Bó đũa U23 Việt Nam” có thể đã tách ra thành nhiều chiếc, nhưng khi cần, chúng vẫn nắm chặt lấy nhau. Và đó chính là nền tảng bền vững nhất cho một thế hệ.
Nếu bạn muốn tìm hiểu về những thăng trầm của giải đấu số một Việt Nam, mời độc giả tham khảo bài viết Lịch sử Giải bóng đá Vô địch Quốc gia Việt Nam: Từ giải A1 toàn quốc đến kỷ nguyên chuyên nghiệp V-League.














