Bây giờ mà nhắc đến John Terry với mười fan bóng đá thì ba anh đầu tiên vừa bĩu môi vừa lắc đầu, bốn anh tiếp theo vừa bĩu môi vừa chửi rủa, ba anh cuối vừa chửi rủa vừa dẫn bạn gái bỏ chạy. Trong bóng đá có những nhân vật không hiểu nổi và cũng có những sự kiện không hiểu sao lại thế. John Terry là một con người như vậy. Anh từng được yêu mến đến phát rồ và bây giờ lại bị ghét bỏ đến phát điên. Nếu có gì không thay đổi ở Terry thì là anh vẫn là một thủ lĩnh thực sự ở mọi nơi anh thi đấu.
John Terry là một tài năng kiệt xuất giữa một nền bóng đá hiếm muộn những tài năng thực thụ. Anh thành công từ khi còn chưa thành danh, thi đấu xuất chúng ở một vị trí không mấy khi có đất diễn cho người quá trẻ hoặc hơi già. Terry coi đá bóng là một nghề chuyên nghiệp chứ chả phải là thú vui giải trí như phần đông các cầu thủ Nam Mỹ. Giống như Lampard, Terry đá bóng để sống chứ không phải để khoe. Anh biến sân bóng thành võ đài, biến bóng đá trở nên khốc liệt chẳng kém bóng bầu dục. Điều tuyệt vời là anh tranh cướp bóng “ngọt” như ca sỹ hát nhép, anh biến những pha tiểu xảo và phạm lỗi phi pháp thành có lý, giữa thời buổi mà bóng đá đầy rẫy những thứ nghe có vẻ hợp pháp mà lại phi lý đùng đùng.
![]() |
| Chả cần ai cho phép, Terry vẫn là Terry. Ảnh: Hoasibiem. |
John Terry là ông vua không ngai ở Stamford Brigde. Cái tên Terry đủ làm tất cả ai sắp, đang và đã chơi cho Chelsea nể phục hoặc phải nể phục. Cái tên đó dạy cho tất cả các cầu thủ chưa, sắp và đã thành sao ở phía tây London biết phải ứng xử ra sao trong phòng thay đồ. “Terry và cộng sự” thừa sức đánh bật mọi dư chấn mà bất cứ huấn luyện viên nào muốn tạo ra. Nếu Terry không là vua thì cũng là thái tử trong một đế quốc không có vua hoặc ông vua đó vừa băng hà.
Hoàng tráng là thế mà hóa ra Terry lại là anh hùng “núp”. Anh tháo phanh chiếc siêu xe của Mourinho khi nó đang xuống dốc. Anh bẻ gãy chân ga của Scolari khi HLV này đang hùng hục lên dốc. Anh đâm thủng lốp chiếc xe đua đường trường mà Villas-Boas đang lèo lái. Không những thế Terry còn cắm một số thứ lên trán đồng đội để rồi cả thế giới lên đổ một tỉ thứ lên đầu anh.
Bây giờ John Terry đã là một tính từ trong làng báo lá cải. Tên anh hiển nhiên được gắn cho những gì xấu xa nhất của giới túc cầu nước Anh. Nếu ở ta từng có một nhà báo thốt lên: “Có Vàng Anh rồi, chả sợ!” thì bây giờ các cầu thủ Anh mỗi khi lâm phải scandal thì òa lên: “Có John Terry rồi, chả sợ!”. Giả sử Terry có biết Karl Marx từng nói một câu kinh điển: “Không có gì thuộc về con người mà xa lạ đối với tôi” thì anh sẽ biện minh rằng: “Không có gì thuộc về bản năng con người mà John Terry không thèm khát”. Hãy cảm thông chút xíu cho Terry và các cầu thủ vì scandal chỉ đến với những người nổi tiếng, chứ ai lại đi kiếm chuyện thị phi với kẻ vô danh bao giờ. Cảm thông đâu có bị đánh thuế, thứ tha cũng đâu phải chịu phí vận hành, và chẳng ai hà tiện sự độ lượng bao giờ. Nói vậy thôi chứ chả cần xin phép, Terry vẫn là Terry. Mà nói theo cô người mẫu gì đó ở ta thì điều giỏi nhất ở Terry là ngoan, còn ngoan thế nào thì tùy mọi người định liệu.
4 năm trước ở Moscow thời gian trôi chậm hơn mưa rơi. Mưa nặng trĩu thời gian để Chelsea mải miết sống mà góp nhặt niềm tin. Ngày đó sân Luzhniki trải cỏ bằng đồng rúp và tưới cỏ bằng dầu hỏa đã đánh trượt cả John Terry và Chelsea. Thực tế là Terry đã đánh lừa được Van de Sar nhưng Chúa lại phản bội anh. Anh dạy cho những mỹ nam của điện ảnh Hàn Quốc thế nào là hình tượng người đàn ông khóc. Sang trọng như Rolls-Royce và lịch lãm như Bentley. Tháng trước anh lại nức nở như lâu rồi mới sờ được nỗi buồn. Nhưng chắc chắn giọt nước mắt đã không còn thuần khiết như xưa.
Cuối tuần này ở Allianz Arena có mưa hay không thì tôi không biết, chỉ biết rằng chiếc cúp bạc danh giá sẽ không đến lượt John Terry nâng lên, một cách chính thức.













