Người Italy khổ đau, người Italy thổn thức, người Italy cuồng loạn nhưng họ thất bại có lẽ không phải điều quá bất ngờ. Các cầu thủ trên sân thể hiện bộ mặt thất thường thậm chí là ngờ nghệch, một vài cái tên trẻ tuổi dường như bị ngợp khi ra biển lớn, chưa kể tới tâm lý & thể lực của toàn đội không ở mức hoàn hảo. Có lẽ chẳng ai khóc cho họ ngoại trừ các Tifosi....
Và các Tifosi có lẽ sẽ còn khóc thét hơn nữa khi chợt nhận ra đây là lần cuối cánh én kiêu hãnh của họ bay dưới bầu trời trong bộ cánh thiên thanh. Andrea Pirlo....
Nhưng tất cả đã “việt vị”, sau thất bại bẽ bàng trên đất Nam Mỹ, anh đã rút lại ý định từ giã sự nghiệp quốc tế của mình. Khi những người trẻ hơn anh như Phillip Lahm, Frank Lampard, Steven Gerrard, Xavi Hernandez… đã đồng loạt chia tay đội tuyển để toàn tâm toàn ý đóng góp cho CLB thì Andrea vẫn đứng đó, ở tuổi 35, cống hiến hết mình cho màu cờ sắc áo của đất nước như thể đó là nghĩa vụ mà anh buộc phải làm – phải làm trong nỗi niềm hạnh phúc vô bờ mà không gì có thể diễn tả được.
Để viết về anh thì có lẽ chẳng ngôn từ nào là đủ. Chỉ mới cách đây hai năm thôi, tại Euro 2012, Pirlo bị đanh giá là đã hết thời, đã đi qua sườn dốc bên kia của sự nghiệp nhưng anh vẫn là đốm sáng rực rỗ nơi tuyến giữa, Italy vẫn bay bổng trên đôi cánh của anh để tiến vào trận chung kết một cách đầy bất ngờ trước khi gục ngã.
Hai năm sau, Pirlo vẫn chiến đấu bằng tất cả nhiệt huyết như cái thưở ban đầu khoác áo U15 Italy. Có mấy ai được như anh, “Theo tôi, không một cầu thủ nào nên chia tay đội tuyển cả. Hãy để HLV làm việc ấy”
Trời xanh màu thiên thanh, sắc áo màu thiên thanh, và sắc áo ấy đối với anh chẳng khác gì làn da thứ hai của mình . Khoác lên tấm áo ấy là một niềm vinh dự, là phải tận hiến bằng tất cả niềm tin, tài năng & sức mạnh, bằng cả máu, mồ hôi & nước mắt, Pirlo luôn quan niệm như thế & chưa bao giờ đi chệch ra khỏi ý tưởng ấy ròng rã cả cuộc đời.
Anh có thể xô đổ kỷ lục 113 lần ra sân của thủ môn huyền thoại Dino Zoff. Lần đầu tiên sau cái đêm Natal mất mát ấy, những Ultra lại được chứng kiến Andrea quần thảo trên mặt cỏ cùng đồng đội trong màu áo Italy…
Cũng giống như trong suốt sự nghiệp thi đấu của mình, chàng họa sỹ lãng tử với ánh mắt mơ màng, lãng đãng như một con mèo lười mới ngủ dậy ấy sẽ lại vẽ nên không biết bao nhiêu đường chuyền đẹp đẽ, ảo diệu nhưng đầy tính sát thương, sẽ lại tạo nên không biết bao nhiêu quả đá phạt hiểm hóc, "loạng choạng" nhắm vào điểm chết của khung thành. Tên anh đã trở thành bất tử, bởi anh là hiện thân của những gì trong sáng, thầm lặng, giản dị, đẹp đẽ & đáng trân trọng nhất.
Nếu thời kỳ Phục Hưng có Michelangelo thì Italy hiện đại có Andrea Pirlo. Những đường vòng cung "bắn" ra từ đôi chân của anh sẽ sống mãi như David của Michelangelo vậy. Thuở đó xa xưa có một chàng nghệ sĩ...
Đất nước Italy tự hào & hạnh phúc vì có anh, tự hào & hạnh phúc vì có một kỳ quan.
(Bạn đọc: Đức Nguyễn)
Và các Tifosi có lẽ sẽ còn khóc thét hơn nữa khi chợt nhận ra đây là lần cuối cánh én kiêu hãnh của họ bay dưới bầu trời trong bộ cánh thiên thanh. Andrea Pirlo....
Nhưng tất cả đã “việt vị”, sau thất bại bẽ bàng trên đất Nam Mỹ, anh đã rút lại ý định từ giã sự nghiệp quốc tế của mình. Khi những người trẻ hơn anh như Phillip Lahm, Frank Lampard, Steven Gerrard, Xavi Hernandez… đã đồng loạt chia tay đội tuyển để toàn tâm toàn ý đóng góp cho CLB thì Andrea vẫn đứng đó, ở tuổi 35, cống hiến hết mình cho màu cờ sắc áo của đất nước như thể đó là nghĩa vụ mà anh buộc phải làm – phải làm trong nỗi niềm hạnh phúc vô bờ mà không gì có thể diễn tả được.
![]() |
| Đất nước Italy tự hào & hạnh phúc vì có anh, tự hào & hạnh phúc vì có một kỳ quan. Ảnh: Internet |
Để viết về anh thì có lẽ chẳng ngôn từ nào là đủ. Chỉ mới cách đây hai năm thôi, tại Euro 2012, Pirlo bị đanh giá là đã hết thời, đã đi qua sườn dốc bên kia của sự nghiệp nhưng anh vẫn là đốm sáng rực rỗ nơi tuyến giữa, Italy vẫn bay bổng trên đôi cánh của anh để tiến vào trận chung kết một cách đầy bất ngờ trước khi gục ngã.
Hai năm sau, Pirlo vẫn chiến đấu bằng tất cả nhiệt huyết như cái thưở ban đầu khoác áo U15 Italy. Có mấy ai được như anh, “Theo tôi, không một cầu thủ nào nên chia tay đội tuyển cả. Hãy để HLV làm việc ấy”
Trời xanh màu thiên thanh, sắc áo màu thiên thanh, và sắc áo ấy đối với anh chẳng khác gì làn da thứ hai của mình . Khoác lên tấm áo ấy là một niềm vinh dự, là phải tận hiến bằng tất cả niềm tin, tài năng & sức mạnh, bằng cả máu, mồ hôi & nước mắt, Pirlo luôn quan niệm như thế & chưa bao giờ đi chệch ra khỏi ý tưởng ấy ròng rã cả cuộc đời.
Anh có thể xô đổ kỷ lục 113 lần ra sân của thủ môn huyền thoại Dino Zoff. Lần đầu tiên sau cái đêm Natal mất mát ấy, những Ultra lại được chứng kiến Andrea quần thảo trên mặt cỏ cùng đồng đội trong màu áo Italy…
Cũng giống như trong suốt sự nghiệp thi đấu của mình, chàng họa sỹ lãng tử với ánh mắt mơ màng, lãng đãng như một con mèo lười mới ngủ dậy ấy sẽ lại vẽ nên không biết bao nhiêu đường chuyền đẹp đẽ, ảo diệu nhưng đầy tính sát thương, sẽ lại tạo nên không biết bao nhiêu quả đá phạt hiểm hóc, "loạng choạng" nhắm vào điểm chết của khung thành. Tên anh đã trở thành bất tử, bởi anh là hiện thân của những gì trong sáng, thầm lặng, giản dị, đẹp đẽ & đáng trân trọng nhất.
Nếu thời kỳ Phục Hưng có Michelangelo thì Italy hiện đại có Andrea Pirlo. Những đường vòng cung "bắn" ra từ đôi chân của anh sẽ sống mãi như David của Michelangelo vậy. Thuở đó xa xưa có một chàng nghệ sĩ...
Đất nước Italy tự hào & hạnh phúc vì có anh, tự hào & hạnh phúc vì có một kỳ quan.
(Bạn đọc: Đức Nguyễn)
|
* Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của bạn đọc.
Mời bạn đọc tiếp tục chia sẻ những bình luận, cảm xúc về các nhân vật, sự kiện, các giải bóng đá bằng cách email về banbientap@bongda.com.vn. Các quy định về cộng tác, vui lòng đọc tại đây.
Trân trọng,
Ban biên tập Báo Thể thao Việt Nam
00:00 30/11/-0001















