Dù vậy, có lẽ do vui mừng trước việc lần đầu tiên thể thao Việt Nam có được 18 suất chính thức tới Olympic nên các lãnh đạo ngành thể thao đã cao hứng bàn tán rôm rả về những kỳ vọng, hy vọng đoạt huy chương, thành thử giờ đây người ta đang mất công tìm kiếm nguyên nhân dẫn đến thất bại (không có huy chương tại Olympic). Kẻ “tội đồ” dễ thấy nhất để gánh trách nhiệm này chính là... SEA Games.
![]() |
| Đoàn TTVN trong ngày khai mạc Olympic 2012 - Ảnh: Internet |
Thử xét ở góc độ của nhà quản lý thể thao thì rõ ràng việc tham gia SEA Games là cần thiết, chúng ta nằm trong khu vực ĐNA nên việc tham gia đại hội thể thao của khu vực này là chuyện đương nhiên không phải bàn. Vì mang tính chất “hội làng”, SEA Games bao gồm rất nhiều môn thể thao “làng xã” nhằm giúp các VĐV của nước đăng cai kiếm thêm huy chương mà vui trong chốc lát. Thể thao đem lại sức khỏe, niềm vui cho con người, thành thử chẳng thể so sánh theo kiểu môn bơi lội thì đẳng cấp cao hơn môn võ gậy. Nói thế để khẳng định rằng SEA Games vốn không có lỗi do quy mô và tính chất đặc thù của nó. Thế nhưng khi thể thao Việt Nam dự định hội nhập với quy mô rộng lớn hơn, ở cấp châu lục và thế giới, thì chiến lược phát triển thể thao đặt trọng tâm vào các kỳ SEA Games là không còn phù hợp. Những tấm huy chương mà thể thao Việt Nam giành được tại SEA Games, vui thì có vui, song đó là loại huy chương đẳng cấp khu vực, không thể sánh với huy chương đẳng cấp châu lục hay thế giới được. Ở một khía cạnh khác, có thể nhận thấy các quốc gia láng giềng như Singapore, Malaysia, Thái Lan, Philippines, mặc dù vẫn đều đặn tham gia “hội làng” SEA Games, nhưng họ vẫn đầu tư trọng điểm cho những môn thể thao nằm trong nội dung thi đấu chính thức tại đấu trường châu lục và thế giới. Thành ra họ mới có huy chương Olympic, chứ có vô tình may mắn mà nhặt được đâu.
Vẫn... vui với láng giềng trong khi tập trung nguồn lực đầu tư vào mục tiêu tại các đấu trường lớn hơn, chuyện chỉ đơn giản vậy mà hóa ra lại không dễ quyết định bởi sức quyến rũ của những tấm huy chương tại SEA Games, dù có là huy chương “cấp làng” đi chăng nữa. Thế mới biết hy vọng và ảo vọng, tưởng khác nhau một trời một vực mà đôi khi lại gần nhau đến độ làm cho khối người lầm lẫn.















