Lionel Messi- một con người Argentina bé nhỏ lại có tác động quá lớn đến bóng đá châu Âu hay nói đúng hơn là toàn thế giới.
EURO tưởng chừng là nơi hội tụ rất nhiều ngôi sao, nhưng người ta vẫn cảm thấy điều gì thiêu thiếu trong màn trình diễn này : thiếu những ngôi sao biến mỗi trận đấu thành một sân khấu, mỗi giải đấu là một màn trình diễn lớn.
Messi nằm số ít, rất ít những người có thể làm được điều đó.
Trên bình diện nào đó, Euro năm nay, cho đến thời điểm này là một Euro khá nhạt nhòa. Cái nhạt nhòa đến từ những yếu tố phi bóng đá như câu chuyện về những khoản nợ khổng lồ của các nước sử dụng đồng tiền chung châu Âu- được gọi là eurozone. Nó cũng đến từ chính các đội bóng.
Thiếu bản sắc là điều rõ ràng nhất. Nếu như năm 2008, ngoài nhà vô địch Tây Ban Nha thì những người Nga hay Thổ Nhĩ Kỳ đã khiến tất cả ngây ngất bởi họ đã biết sử dụng bóng đá như một thông điệp để quảng bá cho thế giới biết về đất nước mình, tính cách con người dân tộc mình. Nói cách khác, mỗi đội tuyển bóng đá đều gánh trên vai khát vọng của dân tộc mình.
Những điều ấy, chưa thấy nổi bật ở Euro lần này.
Người ta nói về cuộc cánh mạng ở bóng đá Đức, về sự biến đổi trong lối chơi. Trong thế giới phẳng, anh phải đủ khả năng lĩnh hội hòa nhập đề tồn tại và phát triển. Nhưng vấn đề của Đức hay Anh chính là thay đổi từ cái bản chất của mình.
Bi kịch của bóng đá đôi khi nằm ở chỗ người ta chỉ nhận ra anh bằng logo và màu cờ trên áo chứ không phải một lối chơi, một thứ triết lý bóng đá đặc trưng.
Đức mềm hóa như thể họ sẵn sàng đá như Bồ Đào Nha nếu cần thiết. Tuyển Anh sẵn sàng làm cái việc lâu nay vẫn xa lạ với họ : thực dụng hơn, tính toán hơn. Hay nói một cách khác là bóng đá Anh ngày càng giống bóng đá Italia hơn.
Điều này chưa chắc đã là điều tất cả trông chờ vào đội quân Anh.
Có một người Anh nổi tiếng, ngây thơ và ngờ nghệch như Mr Bean. Song chính vì thế mà Mr Bean được yêu mến chứ không phải một Mr Bean chỉnh chu trong bộ đồng phục công chức luôn phải tính toán thiệt hơn.
Và nó có cả sự nhạt nhòa từ chính những ngôi sao.
Ronaldo- bằng nhiều cách vẫn phải kéo bằng được cái tên Messi về phía mình.
Rooney ư ? Chưa đủ.
Hay Balotelli- trong hình ảnh đứa trẻ lớn xác trở thành tâm điểm của trận đấu Anh- Italia hôm nay. Điều đáng nói là người ta thông tin, bình luận về những trò nghịch ngợm của cầu thủ này nhiều hơn những siêu phẩm mà Balotelli có thể làm được trong bóng đá.
Sẽ thế nào nếu trận Anh- Italia trở thành một trận giữa Italia 1 đá với Italia 2?
Euro mất chất hay chưa thực sự đúng với mong đợi đôi khi cũng là điều mà tất cả phải chấp nhận. Vì nó, không có những con người như Messi.
EURO tưởng chừng là nơi hội tụ rất nhiều ngôi sao, nhưng người ta vẫn cảm thấy điều gì thiêu thiếu trong màn trình diễn này : thiếu những ngôi sao biến mỗi trận đấu thành một sân khấu, mỗi giải đấu là một màn trình diễn lớn.
Messi nằm số ít, rất ít những người có thể làm được điều đó.
Trên bình diện nào đó, Euro năm nay, cho đến thời điểm này là một Euro khá nhạt nhòa. Cái nhạt nhòa đến từ những yếu tố phi bóng đá như câu chuyện về những khoản nợ khổng lồ của các nước sử dụng đồng tiền chung châu Âu- được gọi là eurozone. Nó cũng đến từ chính các đội bóng.
![]() |
Thiếu bản sắc là điều rõ ràng nhất. Nếu như năm 2008, ngoài nhà vô địch Tây Ban Nha thì những người Nga hay Thổ Nhĩ Kỳ đã khiến tất cả ngây ngất bởi họ đã biết sử dụng bóng đá như một thông điệp để quảng bá cho thế giới biết về đất nước mình, tính cách con người dân tộc mình. Nói cách khác, mỗi đội tuyển bóng đá đều gánh trên vai khát vọng của dân tộc mình.
Những điều ấy, chưa thấy nổi bật ở Euro lần này.
Người ta nói về cuộc cánh mạng ở bóng đá Đức, về sự biến đổi trong lối chơi. Trong thế giới phẳng, anh phải đủ khả năng lĩnh hội hòa nhập đề tồn tại và phát triển. Nhưng vấn đề của Đức hay Anh chính là thay đổi từ cái bản chất của mình.
Bi kịch của bóng đá đôi khi nằm ở chỗ người ta chỉ nhận ra anh bằng logo và màu cờ trên áo chứ không phải một lối chơi, một thứ triết lý bóng đá đặc trưng.
Đức mềm hóa như thể họ sẵn sàng đá như Bồ Đào Nha nếu cần thiết. Tuyển Anh sẵn sàng làm cái việc lâu nay vẫn xa lạ với họ : thực dụng hơn, tính toán hơn. Hay nói một cách khác là bóng đá Anh ngày càng giống bóng đá Italia hơn.
Điều này chưa chắc đã là điều tất cả trông chờ vào đội quân Anh.
Có một người Anh nổi tiếng, ngây thơ và ngờ nghệch như Mr Bean. Song chính vì thế mà Mr Bean được yêu mến chứ không phải một Mr Bean chỉnh chu trong bộ đồng phục công chức luôn phải tính toán thiệt hơn.
Và nó có cả sự nhạt nhòa từ chính những ngôi sao.
Ronaldo- bằng nhiều cách vẫn phải kéo bằng được cái tên Messi về phía mình.
Rooney ư ? Chưa đủ.
Hay Balotelli- trong hình ảnh đứa trẻ lớn xác trở thành tâm điểm của trận đấu Anh- Italia hôm nay. Điều đáng nói là người ta thông tin, bình luận về những trò nghịch ngợm của cầu thủ này nhiều hơn những siêu phẩm mà Balotelli có thể làm được trong bóng đá.
Sẽ thế nào nếu trận Anh- Italia trở thành một trận giữa Italia 1 đá với Italia 2?
Euro mất chất hay chưa thực sự đúng với mong đợi đôi khi cũng là điều mà tất cả phải chấp nhận. Vì nó, không có những con người như Messi.
Song An |
00:00 30/11/-0001















