Từ đứa trẻ mang dòng máu Blaugrana trong huyết quản, Gerard Pique đã vươn mình trở thành biểu tượng kiêu hãnh và vĩ đại bậc nhất tại thánh đường Camp Nou.
Định mệnh được viết sẵn từ hơi thở đầu tiên
Có những cầu thủ phải nỗ lực cả đời để tìm kiếm sự thừa nhận của một câu lạc bộ nhưng Gerard Pique thì khác. Cựu tuyển thủ Tây Ban Nha sinh ra vào ngày 2/2/1987 và chỉ vài giờ sau khi cất tiếng khóc chào đời, anh đã chính thức trở thành một hội viên của FC Barcelona.
Ông ngoại anh, Amador Bernabeu, khi ấy là Phó chủ tịch của câu lạc bộ, đã không ngần ngại điền tên đứa cháu trai bé bỏng vào danh sách những cổ đông đội bóng. Hành động ấy giống như một nghi thức rửa tội, một lời tuyên thệ thầm lặng rằng cuộc đời của đứa trẻ này sẽ gắn chặt với thánh đường Camp Nou.
Lớn lên trong một gia đình khá giả tại Catalan, Pique mang trong mình khí chất của một quý tộc. Anh không chơi bóng để thoát nghèo như nhiều đồng nghiệp Nam Mỹ, anh chơi bóng vì đó là niềm kiêu hãnh của dòng tộc. Gia nhập lò La Masia trứ danh, Pique trở thành một phần của "Thế hệ 87" huyền thoại, lứa cầu thủ được xem là hay nhất lịch sử bóng đá trẻ, nơi anh sát cánh cùng Cesc Fabregas và một cậu bé nhỏ thó, nhút nhát đến từ Rosario tên là Lionel Messi.
Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng trải đầy "hoa hồng" trên con đường thẳng tắp. Năm 2004, khi những người bạn đồng trang lứa bắt đầu mơ về đội một Barca, Pique đưa ra một quyết định khiến cả gia đình sững sờ, rời bỏ vùng an toàn đầy nắng ấm của Barcelona để đến với bầu trời xám xịt, mưa phùn và lạnh lẽo của Manchester. Đó là một cuộc "di cư" tự nguyện, hay đúng hơn, là chuyến đi của một chàng trai trẻ muốn chứng minh bản thân trước khi trở về tiếp quản di sản của mình.
Những ngày mưa tại Manchester
Old Trafford những năm giữa thập niên 2000 là nơi ngự trị của những "gã khổng lồ" thực thụ. Ở đó có Sir Alex Ferguson, huyền thoại nổi tiếng nghiêm khắc và đặc biệt là cặp trung vệ hay nhất thế giới lúc bấy giờ, Rio Ferdinand cùng Nemanja Vidic. Gerard Pique, khi ấy mới 17 tuổi, bước vào "Nhà hát của những giấc mơ" với vị thế của một kẻ học việc.
Những ngày tháng tại Anh không hề dễ dàng. Ngoại Hạng Anh là một đấu trường tàn khốc, nơi những trung vệ được định nghĩa bằng cơ bắp, khả năng không chiến và sự lì lợm, những thứ mà một chàng "công tử" hào hoa từ lò La Masia chưa hề được trang bị.
Người ta vẫn nhớ mãi câu chuyện về một trận đấu trên sân của Bolton, nơi Pique bị thay ra sớm vì không chịu nổi áp lực thể chất từ đối thủ. Đã có những lúc, anh tưởng chừng như mình thất bại, lạc lõng giữa xứ sở sương mù và hoài nghi về năng lực của chính mình.
Nhưng chính những ngày tháng "núp bóng" Ferdinand và Vidic đã tôi luyện nên một Pique hoàn hảo sau này. Nếu La Masia dạy anh cách chuyền bóng, cách tư duy vị trí và kỹ thuật xử lý mềm mại như một tiền vệ thì Old Trafford dạy anh sự quyết liệt, khả năng không chiến và bản lĩnh của một chiến binh.
Anh học được cách sinh tồn giữa những "con quái vật", học cách đứng dậy sau những pha va chạm nảy lửa. Sir Alex Ferguson, dù không sử dụng Pique thường xuyên, vẫn luôn dành cho anh một sự tôn trọng đặc biệt. Ông biết rằng, chàng trai trẻ này sở hữu một tố chất đặc biệt, sự thông minh và điềm tĩnh đến lạnh lùng.
Năm 2008, khi Pep Guardiola tiếp quản Barcelona và thực hiện cuộc cách mạng nhân sự, ông đã yêu cầu đưa Pique trở về. Man Utd nhận 5 triệu bảng, một con số khiêm tốn. Nhưng với Barca, họ đã đón về một mảnh ghép vô giá, một người con lưu lạc đã trưởng thành và sẵn sàng gánh vác sứ mệnh lịch sử.
Kỷ nguyên vàng son
Ngày Pique trở lại Camp Nou, Pique không còn là cậu bé mảnh khảnh năm nào khi ngay lập tức, anh cùng với Carles Puyol tạo thành cặp trung vệ vĩ đại bậc nhất lịch sử câu lạc bộ.
Nếu Puyol là "ngọn lửa" rực cháy, lăn xả, hò hét và sẵn sàng đổ máu, thì Pique là "tảng băng" lạnh lùng, phán đoán tình huống, cắt bóng bằng sự tinh tế và phát động tấn công như một nhạc trưởng lùi sâu.
Người ta gọi anh là "Piquenbauer", sự so sánh đầy kiêu hãnh với huyền thoại Franz Beckenbauer. Pique định nghĩa lại vai trò của trung vệ trong bóng đá hiện đại. Anh không chỉ phá bóng, anh chơi bóng. Những đường chuyền của Pique là khởi nguồn cho lối đá tiki-taka mê hoặc và các pha dâng cao tấn công của anh luôn mang lại sự phấn khích tột độ cho các khán đài.
Đỉnh cao của Pique không chỉ là những danh hiệu dù anh đã giành được tất cả những gì cao quý nhất như World Cup, EURO, Champions League, La Liga. Đỉnh cao của anh nằm ở những khoảnh khắc mang tính biểu tượng trong các trận El Clasico.
Ngày 2/5/2009, tại thánh địa Santiago Bernabeu của đại kình địch Real Madrid, Pique ghi bàn thắng ấn định tỷ số 6-2 cho Barca. Anh chạy về phía góc khán đài, kéo căng chiếc áo đấu, hướng logo Barca về phía các Madridista. Đó không chỉ là một bàn thắng, đó là một lời tuyên chiến, một sự khẳng định chủ quyền đầy ngạo nghễ.
Hay như hình ảnh bàn tay xòe 5 ngón khi Barca hủy diệt Real 5-0 năm 2010. Pique chưa bao giờ giấu giếm sự ghét bỏ dành cho Real Madrid và cũng chưa bao giờ ngại ngần thể hiện tình yêu cực đoan với Barca. Chính cá tính mạnh mẽ, đôi khi là ngông cuồng ấy, đã biến anh thành "cái gai" trong mắt đối thủ, nhưng lại là người hùng không thể thay thế trong tim các Cules. Anh là "lá chắn thép" trên sân cỏ, và là "loa phát thanh" bảo vệ đội bóng trước truyền thông.
Bóng dáng của một "Vị chủ tịch" tương lai
Điều khiến Gerard Pique trở nên khác biệt so với phần còn lại của thế giới bóng đá chính là tầm nhìn và vị thế của anh bên ngoài đường pitch. Người ta thường nói vui rằng Pique là "Chủ tịch ngầm" của Barcelona. Câu nói ấy không hoàn toàn là đùa cợt.
Trong những năm tháng cuối sự nghiệp, khi đôi chân đã chậm lại, tầm ảnh hưởng của Pique vẫn bao trùm lên Camp Nou. Anh là người đứng ra đàm phán mang về hợp đồng tài trợ áo đấu khổng lồ từ Rakuten. Anh là người sẵn sàng giảm lương đầu tiên để giúp đội bóng đăng ký cầu thủ trong cơn khủng hoảng tài chính. Anh sở hữu tập đoàn Kosmos, cải tổ giải quần vợt Davis Cup và sáng lập ra Kings League, một giải đấu bóng đá kiểu mới đang "làm mưa làm gió" trên mạng xã hội.
Pique sở hữu bộ óc của một doanh nhân sắc sảo lẫn một chính trị gia. Anh chưa bao giờ ngần ngại lên tiếng về những vấn đề nhạy cảm như quyền tự quyết của xứ Catalonia, sẵn sàng đối mặt với những tiếng la ó mỗi khi lên tuyển Tây Ban Nha để bảo vệ quan điểm của mình. Với Pique, bóng đá không chỉ là thể thao, nó là văn hóa, là chính trị, là bản sắc.
Ngày 2/2 không chỉ là sinh nhật của anh, mà còn là một dịp để người hâm mộ nhìn lại một di sản đồ sộ. Một di sản không chỉ được xây bằng những chiếc cúp bạc, mà còn bằng cả những giọt nước mắt. Ngày anh tuyên bố giải nghệ vào tháng 11 năm 2022, Camp Nou đã khóc. Trong đoạn video chia tay, Pique đứng nhìn về phía sân vận động vĩ đại, nơi anh đã dành cả tuổi thanh xuân, và nói một câu khiến hàng triệu con tim thổn thức: "Tôi sinh ra ở đây, và tôi sẽ chết ở đây. Tôi sẽ trở lại."
Dư âm về một biểu tượng gây tranh cãi
Gerard Pique không phải là một vị thánh. Anh là một con người với đầy đủ những khiếm khuyết. Cuộc sống đời tư ồn ào, các phát ngôn gây sốc, những mâu thuẫn với ban lãnh đạo hay thậm chí là sự màn tay ồn ào với Shakira đã đôi lúc làm lu mờ hình ảnh của anh trên sân cỏ. Nhưng khi lớp bụi thời gian lắng xuống, thứ còn lại duy nhất chính là lòng trung thành tuyệt đối và tài năng kiệt xuất.
Bóng đá thế giới có thể sẽ sản sinh ra những trung vệ giỏi hơn, nhanh hơn, mạnh hơn. Nhưng sẽ rất khó để tìm thấy một Gerard Pique thứ hai. Một người vừa có thể tắc bóng dũng mãnh như một đấu sĩ, vừa có thể mặc vest đàm phán những thương vụ triệu đô. Một người dám yêu, dám ghét, dám sống thật với bản ngã của mình giữa một thế giới bóng đá ngày càng trở nên công nghiệp và ngoại giao.
Hôm nay, sinh nhật của Pique, chúng ta không chỉ chúc mừng một cựu cầu thủ. Chúng ta chúc mừng một biểu tượng sống của Barcelona, một "Gerri" của những ngày xưa cũ và một "Ngài Chủ tịch" của tương lai. Từ cậu bé sơ sinh được ông ngoại bế đến văn phòng CLB để đăng ký hội viên, đến chàng trai trẻ dầm mưa tại Manchester và cuối cùng là người đàn ông cắt lưới tại Berlin, Wembley để làm kỷ niệm, đó là một hành trình trọn vẹn, một kịch bản phim hoàn hảo mà số phận đã viết riêng cho Pique.
Và như anh đã hứa, sự ra đi chỉ là tạm thời. Các Cules vẫn đang chờ đợi ngày Gerard Pique trở lại, không phải với hình dáng quần đùi áo số, mà ở vị trí cao nhất trên khán đài danh dự, để tiếp tục dẫn dắt tình yêu lớn nhất cuộc đời mình đi đến những vinh quang mới. Chúc mừng sinh nhật, Gerard Pique!
Để cùng sống lại những thời khắc đã định hình lịch sử bóng đá, quý độc giả có thể theo dõi thêm các bài viết khác trong chuyên mục.
Ngày này năm xưa: Sai lầm lịch sử mang tên De Bruyne của Chelsea
Ngày Jurgen Klopp đánh cắp trái tim của Anfield














