![]() |
7 năm sau khi vinh dự được cấp đất, ngôi nhà mơ ước của nhà vô địch nhảy cao Châu Á Bùi Thị Nhung vẫn là mảnh đất được quây tạm bợ cho cỏ mọc.
Năm 2007, cô gái vàng của điền kinh VN Bùi Thị Nhung là VĐV đầu tiên của Hải Phòng được thành phố cấp một mảnh đất sau những tấm HCV SEA Games và đặc biệt là HCV nhảy cao Châu Á đầu tiên của VN. Người viết bài này còn nhớ giọng nói như reo của Nhung khi cô thông báo vừa nhận được tin vui. Từ đấy, cứ thỉnh thoảng gặp Nhung hoặc gọi điện hỏi thăm qua điện thoại, tôi lại hỏi đã xây nhà mới chưa, nhưng lần nào cô cũng trả lời: “Chưa chị ạ”. Và bây giờ đã là 7 năm.
Bùi Thị Nhung giờ đã giải nghệ, cô không theo nghiệp HLV, mà về làm ở phòng hành chính của sở, tối tối vẫn cắp sách đi học thêm để phục vụ cho công việc mới. Hai vợ chồng với một đứa con nhỏ 9 tháng tuổi vẫn phải ở nhà thuê, dù mảnh đất của cô ở trong khu đô thị ở Cầu Rào được coi là khá có giá trị. Tôi hỏi sao có đất rồi không xây nhà, cô cười tôi như người từ trên trời rơi xuống: Mảnh đất em được cấp trong khu đô thị, người ta yêu cầu phải xây ít nhất 3 tầng. Phải có ít nhất 1 tỉ hoặc tỉ rưỡi đồng thì mới xây nổi. Chị thử tính xem, lương của em bây giờ được khoảng 3 triệu đồng/ tháng, mới đáp ứng được 70% nhu cầu của cuộc sống hằng ngày, nói chuyện xây nhà thì quá xa xôi”.
“Bao nhiêu năm thi đấu, tiền thưởng HCV Châu Á, HCV SEA Games, Nhung dành dụm được gì không?”. “Nhận HCV Châu Á, em được thưởng 30 triệu đồng. Nếu gửi tiết kiệm từ bấy đến giờ thì dành bao nhiêu HCV mới xây được nhà chị nhỉ” - câu nói đùa vô tư của một người vốn lạc quan như Nhung làm người viết đắng lòng. “Cũng may tuy chưa xây được nhưng người ta cũng không thu lại đất. Giờ đi làm với đồng lương như thế này thì chắc cả đời em cũng chẳng xây được nhà đâu chị ạ” - Nhung cười buồn cho biết. Khi tôi hỏi nếu không có tiền xây nhà sao không bán đất để mua một ngôi nhà mà có chỗ ở, cô lại bảo: “Em không có ý định bán vì đó là một kỷ niệm trong cuộc đời VĐV của em”.
Trong làng thể thao VN, những trường hợp được cấp nhà để ở được thực sự như nhà vô địch wusshu Thúy Hiền, chỉ là hãn hữu trên đầu ngón tay. Từ chuyện căn chung cư “đóng băng” của Nguyễn Thị Thiết, đến mảnh đất cỏ mọc của Bùi Thị Nhung, thiết nghĩ, ngành thể thao khi đãi ngộ VĐV, thì nên xem xét sao cho nó thiết thực và thực có ích, chứ không phải chỉ là những thành tích trên giấy.















