![]() |
1. Tháng Hai năm nay, Mỹ và Italia gặp nhau trong một trận giao hữu. Khi được hỏi về Italia, HLV Klinsmann của Mỹ đưa ra một nhận xét không thường lệ: “Tôi ấn tượng với cách họ chơi tấn công. Họ khá giỏi trong việc gây sức ép”.
Sau đó thì Mỹ có một chiến thắng ngay trên đất Italia. Nhưng đó không phải vấn đề cần lưu tâm, mà điều thú vị vẫn là cách nhìn của Klinsmann. Thường thì khi nhắc tới ĐT Italia, người ta sẽ phải nói về cách họ giữ thế trận, cách họ tận dụng hiệu quả những cơ hội hiếm. Đó là Italia, là Cantenaccio, một ấn tượng đã ăn vào tiềm thức.
Nhưng đúng là Azzurri dưới thời HLV Prandelli đã thay đổi. Một cách thay đổi khiến người ta buộc phải liên tưởng đến thứ Klinsmann đã làm với ĐT Đức 6 năm về trước. Một cuộc cách mạng về tư duy.
2. Italia đã tung ra 36 pha dứt điểm về phía khung thành Anh trong trận tứ kết. Phải so sánh với tổng số 24 pha dứt điểm trong suốt thời gian dự giải của 4 đội bị loại ở tứ kết là Pháp, Anh, Czech và Hy Lạp mới thấy được sự ấn tượng của thống kê ấy. Và nó không phải là kết quả của sự ngẫu hứng.
“Tôi đã có 2 năm làm việc đằng sau kết quả ấy” - HLV Prandelli nói. Ông đã kỳ công xây dựng một đội tuyển Italia chơi cao hơn, một tư tưởng mà ông tin là “tương lai của bóng đá”.
Không phải là giải pháp hoàn cảnh, không phải là tùy cơ ứng biến, mà ông thày cũ của Fio đã nâng tầm tư tưởng lên thành “tương lai của bóng đá”, nghĩa là ông đã xác định rồi Italia sẽ phải chơi như thế này trong hàng thập kỷ nữa.
Và cuộc cách mạng của nước Ý làm nên một kỳ EURO 2012 kỳ lạ. Italia chơi tấn công đã lạ rồi. ĐT Đức của Joachim Loew, vốn đã xây dựng thương hiệu tấn công mê hồn suốt nửa thập kỷ qua, lại có những trận chơi rình rập “kiểu Đức cũ” (gặp Bồ Đào Nha, Hà Lan). Tây Ban Nha cũng sử dụng Tiqui-taca để giữ thế trận nhiều hơn là xuyên phá.
Nghĩa là những biên giới chiến thuật đã bị làm mờ. Sự xóa nhòa ranh giới giữa hai trường phái tấn công-phòng ngự thể hiện rõ qua sự lên ngôi của một vị trí: tiền vệ kiến thiết lùi sâu. Sự lên ngôi của vị trí ấy khiến các đội tuyển chuyển hóa thế trận từ công sang thủ và ngược lại rất dễ dàng.
3. Đức gặp Italia, kẻ đi lên đỉnh cao của cuộc cách mạng tư duy gặp một kẻ đang chập chững đi theo bước đường của đối phương. Và người ta có quyền tin rằng, cái gọi là “phong cách truyền thống” đang biến mất.
Đó không phải là một chuyện buồn. Qua sự thay đổi của hai đội tuyển ấy, dễ thấy rằng bây giờ những người làm bóng đá châu Âu không còn bị đóng đinh vào một tư tưởng cố định. Trong đầu của các HLV bây giờ dường như chỉ còn hai chữ: “Khoa học”.
Rất có thể 6 năm nữa, người Italia sẽ lại có những trận chơi phòng ngự. Chơi mọi kiểu, miễn là hợp lý.
EURO 2012 chưa tìm được nhà vô địch, nhưng đã ghi nhận một cuộc “tiến hóa” chiến thuật đồng loạt. Và từ lúc này, đã có quyền nghi ngờ cơ hội của Nam Mỹ ở kỳ World Cup mà họ sắp đăng cai.















